Điều 52 Luật Thương mại 2005: Xác định giá
Bình luận ngắn gọn Điều 52 Luật Thương mại 2005 về xác định giá khi hợp đồng không có thỏa thuận hoặc chỉ dẫn về giá.
Điều 52. Xác định giá
Trường hợp không có thỏa thuận về giá hàng hóa, không có thỏa thuận về phương pháp xác định giá và cũng không có bất kỳ chỉ dẫn nào khác về giá thì giá của hàng hóa được xác định theo giá của loại hàng hóa đó trong các điều kiện tương tự về phương thức giao hàng, thời điểm mua bán hàng hóa, thị trường địa lý, phương thức thanh toán và các điều kiện khác có ảnh hưởng đến giá.
Ý nghĩa của quy định
Điều 52 phản ánh nguyên tắc tôn trọng thỏa thuận, nhưng không để hợp đồng bị tê liệt chỉ vì các bên chưa ghi rõ giá. Khi giá chưa được ấn định, pháp luật chuyển sang một cơ chế khách quan để xác định giá trị giao dịch dựa trên mặt bằng giá của hàng hóa cùng loại trong điều kiện giao dịch tương tự.
Quy định này bảo vệ tính ổn định của giao kết thương mại, đặc biệt trong thực tiễn nơi giá thường biến động hoặc được xác lập theo tập quán giao dịch. Đồng thời, nó ngăn việc một bên lợi dụng khoảng trống hợp đồng để bác bỏ nghĩa vụ thanh toán hoặc áp đặt giá bất hợp lý.
Điều kiện để áp dụng
Điều 52 chỉ được kích hoạt khi đồng thời không có thỏa thuận về giá hàng hóa, không có thỏa thuận về phương pháp xác định giá và cũng không có chỉ dẫn nào khác về giá. Chỉ cần hợp đồng, phụ lục, báo giá, công thức tính giá hoặc tập quán được các bên viện dẫn đủ rõ thì chưa đến bước áp dụng cơ chế này.
Đây là điểm cần đặc biệt lưu ý: Điều 52 không phải quy tắc để “thay” thỏa thuận rõ ràng của các bên, mà chỉ là cơ chế bổ sung khi hợp đồng thiếu hụt nội dung về giá.
Cách xác định giá
Giá được suy ra từ loại hàng hóa đó trong các điều kiện tương tự, bao gồm phương thức giao hàng, thời điểm mua bán, thị trường địa lý, phương thức thanh toán và các yếu tố khác ảnh hưởng đến giá. Vì vậy, việc so sánh phải đặt đúng bối cảnh giao dịch, không được lấy một mức giá chung trên thị trường rồi áp đặt máy móc.
Trọng tâm thực tiễn nằm ở tính “tương tự” và “có ảnh hưởng đến giá”. Cùng một hàng hóa nhưng khác thời điểm, khác khu vực, khác điều kiện thanh toán hoặc khác phương thức giao hàng thì mức giá có thể khác đáng kể, và đó là lý do phải hiệu chỉnh theo từng yếu tố cụ thể.
Những hiểu sai thường gặp
Không nên hiểu rằng Điều 52 cho phép tự ý chọn một giá bất kỳ trên thị trường để thay thế. Quy định này đòi hỏi so sánh có căn cứ, phù hợp với điều kiện giao dịch của chính hợp đồng đang tranh chấp.
Cũng không nên nhầm lẫn giữa “không ghi giá” với “không có giá trị pháp lý”. Hợp đồng thương mại vẫn có thể được xác lập và thực hiện nếu các yếu tố còn lại cho phép xác định giá theo cơ chế của Điều 52 hoặc theo thỏa thuận khác mà các bên đã dự liệu.
Lưu ý khi áp dụng
Trong tranh chấp, bên yêu cầu áp dụng Điều 52 cần chứng minh được mặt bằng giá của hàng hóa tương tự và các yếu tố làm căn cứ so sánh. Chứng cứ thường quan trọng gồm báo giá, giao dịch cùng kỳ, chứng từ mua bán, dữ liệu thị trường và điều kiện giao hàng, thanh toán tương ứng.
Về kỹ thuật soạn thảo hợp đồng, tốt nhất nên quy định rõ giá, công thức giá hoặc phương pháp xác định giá ngay từ đầu. Làm như vậy sẽ tránh phụ thuộc vào cơ chế suy định của pháp luật và giảm đáng kể rủi ro tranh chấp về nghĩa vụ thanh toán.
Kết luận ngắn
Điều 52 là quy định dự phòng nhưng rất thực dụng: bảo đảm hợp đồng không bị vô hiệu hóa chỉ vì thiếu giá. Điểm cốt lõi là ưu tiên ý chí các bên, còn khi ý chí đó chưa đủ rõ thì dùng chuẩn mực thị trường tương tự để lấp khoảng trống một cách khách quan.