Điều 488 Bộ luật tố tụng dân sự 2015: Thẩm quyền, thủ tục xét miễn, giảm nghĩa vụ thi hành án đối với khoản thu nộp ngân sách nhà nước của Tòa án

Bình luận pháp lý Điều 488 BLTTDS 2015 về thẩm quyền, thủ tục xét miễn, giảm nghĩa vụ thi hành án đối với khoản thu nộp ngân sách nhà nước.

Điều 488. Thẩm quyền, thủ tục xét miễn, giảm nghĩa vụ thi hành án đối với khoản thu nộp ngân sách nhà nước của Tòa án

1. Thẩm quyền xét miễn, giảm nghĩa vụ thi hành án đối với khoản thu nộp ngân sách nhà nước của Tòa án được xác định như sau:

a) Tòa án nhân dân cấp huyện nơi cơ quan thi hành án dân sự đang tổ chức việc thi hành án có trụ sở, có thẩm quyền xét đề nghị việc miễn, giảm nghĩa vụ thi hành án đối với khoản thu nộp ngân sách nhà nước;

b) Tòa án nhân dân cấp tỉnh có thẩm quyền xem xét theo thủ tục phúc thẩm đối với quyết định miễn, giảm nghĩa vụ thi hành án đối với khoản thu nộp ngân sách nhà nước của Tòa án bị Viện kiểm sát kháng nghị;

c) Tòa án nhân dân cấp cao có thẩm quyền xem xét theo thủ tục tái thẩm quyết định miễn, giảm nghĩa vụ thi hành án đã có hiệu lực pháp luật của Tòa án trong phạm vi thẩm quyền theo lãnh thổ bị kháng nghị.

2. Trình tự, thủ tục xét miễn, giảm nghĩa vụ thi hành án đối với khoản thu nộp ngân sách nhà nước được thực hiện theo quy định của Luật thi hành án dân sự.

Vị trí và mục đích của Điều 488

Điều 488 điều chỉnh thẩm quyền và thủ tục xét miễn, giảm nghĩa vụ thi hành án đối với khoản thu nộp ngân sách nhà nước, tức là các khoản người phải thi hành án phải nộp vào ngân sách (tiền phạt, án phí, lệ phí, khoản thu khác). Quy định này nhằm bảo đảm cơ chế nhân đạo, hỗ trợ người thi hành án gặp khó khăn khách quan, nhưng vẫn giữ kỷ luật tài chính và trật tự thi hành án. Đồng thời, điều luật phân định rạch ròi thẩm quyền giữa các cấp Tòa án, gắn với cơ chế kiểm sát, phúc thẩm, tái thẩm để hạn chế tùy tiện trong việc miễn, giảm nghĩa vụ nộp ngân sách.

Thẩm quyền theo cấp Tòa án: trọng tâm cần nắm

Tòa án nhân dân cấp huyện – nơi phát sinh việc thi hành

Theo điểm a khoản 1 Điều 488, TAND cấp huyện nơi cơ quan thi hành án dân sự đang tổ chức thi hành án có trụ sở là cơ quan xét đề nghị miễn, giảm đối với khoản thu nộp ngân sách. Yếu tố mấu chốt là địa điểm cơ quan thi hành án dân sự, không phải nơi ban hành bản án, quyết định. Vì vậy, khi lập hồ sơ đề nghị, cơ quan thi hành án và người phải thi hành án phải xác định đúng Tòa án cấp huyện tương ứng với cơ quan thi hành án đang thực hiện vụ việc, tránh nhầm sang Tòa án nơi xét xử.

Tòa án nhân dân cấp tỉnh – phúc thẩm theo kháng nghị của Viện kiểm sát

Điểm b khoản 1 Điều 488 giao cho TAND cấp tỉnh thẩm quyền xem xét phúc thẩm đối với quyết định miễn, giảm nghĩa vụ thi hành án của TAND cấp huyện khi quyết định đó bị Viện kiểm sát kháng nghị. Khác với phúc thẩm bản án, ở đây chỉ kích hoạt thủ tục phúc thẩm khi có kháng nghị của Viện kiểm sát, không phải do đương sự kháng cáo. Do đó, người thi hành án hoặc cơ quan thi hành án không có quyền kháng cáo mà chỉ có thể kiến nghị, đề nghị Viện kiểm sát xem xét quyền kháng nghị nếu cho rằng quyết định miễn, giảm chưa phù hợp.

Tòa án nhân dân cấp cao – tái thẩm trong phạm vi lãnh thổ

Điểm c khoản 1 Điều 488 quy định TAND cấp cao có thẩm quyền tái thẩm đối với quyết định miễn, giảm nghĩa vụ thi hành án đã có hiệu lực pháp luật của Tòa án bị kháng nghị trong phạm vi thẩm quyền theo lãnh thổ. Tái thẩm chỉ đặt ra khi có căn cứ đặc biệt (tài liệu mới, sai lầm nghiêm trọng, vi phạm thủ tục…) theo quy định chung về tái thẩm, chứ không phải là một lần “xem lại” thông thường. Người áp dụng cần phân biệt rõ: tái thẩm là thủ tục đặc biệt, không được sử dụng như một cơ chế kháng cáo thứ hai.

Điều kiện “kích hoạt” Điều 488 và mối liên hệ với Luật Thi hành án dân sự

Khoản 2 Điều 488 quy định trình tự, thủ tục xét miễn, giảm nghĩa vụ thi hành án đối với khoản thu nộp ngân sách nhà nước phải tuân theo Luật Thi hành án dân sự. Như vậy, Điều 488 chỉ là “cầu nối” về thẩm quyền trong hệ thống Tòa án, còn điều kiện được miễn, giảm (ví dụ: hoàn cảnh kinh tế đặc biệt khó khăn, thiên tai, bệnh tật, không còn khả năng thi hành…), hồ sơ, cách tính mức giảm, thẩm quyền đề nghị… được xác định chủ yếu theo Luật Thi hành án dân sự và văn bản hướng dẫn. Khi áp dụng, không thể chỉ đọc Điều 488 mà phải đối chiếu đầy đủ với các quy định về miễn, giảm nghĩa vụ thi hành án trong Luật Thi hành án dân sự để tránh bỏ sót điều kiện hoặc trình tự bắt buộc.

Những nhầm lẫn thường gặp và lưu ý khi áp dụng

Nhầm lẫn về phạm vi: chỉ áp dụng với khoản thu nộp ngân sách

Điều 488 chỉ điều chỉnh khoản thu nộp ngân sách nhà nước, không áp dụng cho các nghĩa vụ dân sự khác như bồi thường thiệt hại, trả nợ, hoàn trả tài sản cho cá nhân, tổ chức. Việc miễn, giảm nghĩa vụ thi hành án đối với các khoản này, nếu có, phải theo quy định tương ứng trong Luật Thi hành án dân sự hoặc pháp luật chuyên ngành. Do đó, khi xây dựng đề nghị miễn, giảm, phải phân tách rõ phần nghĩa vụ là khoản thu ngân sách (án phí, tiền phạt…) và phần nghĩa vụ dân sự thông thường để tránh yêu cầu không đúng đối tượng.

Nhầm giữa quyền đề nghị và quyền xét miễn, giảm

Thực tiễn thường nhầm lẫn rằng cơ quan thi hành án dân sự “quyết định” miễn, giảm; trong khi theo Điều 488, quyết định miễn, giảm khoản thu ngân sách thuộc thẩm quyền Tòa án (cấp huyện, cấp tỉnh, cấp cao theo từng loại thủ tục). Cơ quan thi hành án chỉ có quyền đề nghị, lập hồ sơ và gửi Tòa án có thẩm quyền để xem xét. Nhầm lẫn này dễ dẫn tới khiếu nại sai đối tượng, làm kéo dài quá trình thi hành án.

Lưu ý về vai trò kiểm sát và kháng nghị của Viện kiểm sát

Điểm b khoản 1 Điều 488 cho thấy Viện kiểm sát

Gợi ý áp dụng trong tình huống cụ thể

Trong một vụ án hình sự, người bị kết án phải nộp tiền phạt và án phí, nhưng lâm vào hoàn cảnh kinh tế đặc biệt khó khăn, không còn khả năng nộp. Cơ quan thi hành án dân sự huyện nơi đang tổ chức thi hành án lập hồ sơ đề nghị miễn, giảm tiền phạt, án phí gửi TAND cấp huyện có thẩm quyền theo điểm a khoản 1 Điều 488. Tòa án cấp huyện xem xét theo trình tự Luật Thi hành án dân sự, nếu ra quyết định miễn, giảm, Viện kiểm sát địa phương có quyền kiểm sát và kháng nghị nếu thấy không bảo đảm căn cứ. Nếu sau đó xuất hiện tài liệu mới chứng minh quyết định miễn, giảm có sai lầm nghiêm trọng, TAND cấp cao có thể xem xét tái thẩm theo điểm c khoản 1 Điều 488.

Điều 488 áp dụng cho những loại nghĩa vụ thi hành án nào?
Điều 488 chỉ áp dụng cho nghĩa vụ thi hành án là khoản thu nộp ngân sách nhà nước như tiền phạt, án phí, lệ phí và các khoản thu ngân sách khác.
Ai có thẩm quyền ra quyết định miễn, giảm khoản thu nộp ngân sách nhà nước?
Tòa án nhân dân cấp huyện nơi cơ quan thi hành án dân sự đang tổ chức thi hành án có thẩm quyền ra quyết định miễn, giảm các khoản thu nộp ngân sách.
Người phải thi hành án có quyền trực tiếp kháng cáo quyết định miễn, giảm không?
Người phải thi hành án không có quyền kháng cáo quyết định miễn, giảm; phúc thẩm chỉ được mở khi Viện kiểm sát kháng nghị lên TAND cấp tỉnh.
Thủ tục xét miễn, giảm nghĩa vụ thi hành án theo Điều 488 căn cứ vào văn bản nào?
Thủ tục xét miễn, giảm nghĩa vụ thi hành án được thực hiện theo quy định của Luật Thi hành án dân sự và văn bản hướng dẫn liên quan.
TAND cấp cao tham gia như thế nào trong việc xét miễn, giảm nghĩa vụ thi hành án?
TAND cấp cao xem xét theo thủ tục tái thẩm đối với quyết định miễn, giảm đã có hiệu lực pháp luật nếu có kháng nghị trong phạm vi lãnh thổ.
Mục lục văn bản