Điều 430 Bộ luật tố tụng dân sự 2015: Lệ phí, chi phí xét đơn yêu cầu công nhận và cho thi hành hoặc không công nhận bản án, quyết định dân sự của Tòa án nước ngoài; công nhận và cho thi hành phán quyết của Trọng tài nước ngoài
Bình luận Điều 430 Bộ luật Tố tụng dân sự 2015 về lệ phí, chi phí tống đạt trong yêu cầu công nhận, cho thi hành bản án, phán quyết nước ngoài.
Điều 430. Lệ phí, chi phí xét đơn yêu cầu công nhận và cho thi hành hoặc không công nhận bản án, quyết định dân sự của Tòa án nước ngoài; công nhận và cho thi hành phán quyết của Trọng tài nước ngoài
1. Người yêu cầu Tòa án Việt Nam công nhận và cho thi hành hoặc không công nhận tại Việt Nam bản án, quyết định dân sự của Tòa án nước ngoài; công nhận và cho thi hành phán quyết của Trọng tài nước ngoài phải nộp lệ phí theo quy định của pháp luật Việt Nam.
2. Người yêu cầu quy định tại khoản 1 Điều này phải chịu chi phí tống đạt ra nước ngoài văn bản tố tụng của Tòa án Việt Nam liên quan đến yêu cầu của họ.
Ý nghĩa của quy định
Điều 430 đặt ra nguyên tắc rất rõ: ai khởi động thủ tục yêu cầu Tòa án Việt Nam xem xét bản án, quyết định của Tòa án nước ngoài hoặc phán quyết của Trọng tài nước ngoài thì người đó phải chịu chi phí tương ứng. Cách thiết kế này phản ánh quan điểm phân bổ chi phí theo lợi ích và theo hành vi tố tụng, thay vì chuyển gánh nặng sang Nhà nước hoặc bên còn lại một cách mặc nhiên.
Quy định cũng cho thấy thủ tục công nhận và cho thi hành không phải là thủ tục hành chính đơn giản, mà là một thủ tục tư pháp có chi phí cụ thể. Vì vậy, người yêu cầu phải dự liệu trước khoản lệ phí và chi phí tống đạt ra nước ngoài để tránh kéo dài hồ sơ hoặc bỏ sót nghĩa vụ nộp tiền tố tụng.
Điểm cần nắm khi áp dụng
Chủ thể phải nộp là người yêu cầu, tức người nộp đơn đề nghị Tòa án Việt Nam giải quyết yêu cầu công nhận, cho thi hành hoặc không công nhận. Nghĩa vụ này phát sinh khi hồ sơ được đưa vào quy trình giải quyết của Tòa án, không phụ thuộc vào việc yêu cầu sau đó được chấp nhận hay bị bác.
Lệ phí và chi phí tống đạt ra nước ngoài là hai khoản khác nhau. Lệ phí là khoản nộp theo quy định của pháp luật về án phí, lệ phí Tòa án; còn chi phí tống đạt là khoản phát sinh để chuyển giao văn bản tố tụng ra nước ngoài phục vụ việc giải quyết yêu cầu.
Điều luật này chủ yếu điều chỉnh phần chi phí tố tụng, không quyết định trực tiếp kết quả công nhận hay không công nhận. Nói cách khác, việc đã nộp đủ lệ phí và chi phí không đồng nghĩa với việc yêu cầu chắc chắn được chấp nhận; đây chỉ là điều kiện về mặt thủ tục để Tòa án tiếp tục xem xét hồ sơ.
Những nhầm lẫn thường gặp
Nhầm lẫn phổ biến là cho rằng chỉ khi yêu cầu được chấp nhận mới phải nộp lệ phí. Thực tế, nghĩa vụ nộp được xác lập ngay từ khi người yêu cầu khởi động thủ tục, còn kết quả giải quyết là vấn đề khác.
Một nhầm lẫn khác là đồng nhất chi phí tống đạt với các chi phí chung trong nước. Với vụ việc có yếu tố nước ngoài, chi phí tống đạt có thể phát sinh đáng kể do phải thực hiện việc gửi văn bản tố tụng ra ngoài lãnh thổ Việt Nam theo cơ chế tương ứng.
Lưu ý thực tiễn
Khi chuẩn bị hồ sơ, người yêu cầu cần kiểm tra trước mức lệ phí, phương thức nộp và dự liệu khoản chi phí tống đạt theo yêu cầu của Tòa án. Nếu hồ sơ có nhiều đương sự hoặc nhiều địa chỉ ở nước ngoài, chi phí tống đạt thường tăng theo số lần, số nơi hoặc số đầu mối cần thực hiện.
Trong thực hành, điều luật này đặc biệt quan trọng với các vụ việc có giá trị thi hành lớn nhưng thủ tục phức tạp. Việc dự trù đúng chi phí ngay từ đầu giúp tránh đình trệ hồ sơ và bảo đảm tiến độ yêu cầu công nhận, cho thi hành tại Việt Nam.