Điều 346 Bộ luật tố tụng dân sự 2015: Hủy bản án, quyết định đã có hiệu lực pháp luật và đình chỉ giải quyết vụ án
Bình luận Điều 346 BLTTDS 2015 về hủy bản án đã có hiệu lực, đình chỉ vụ án và xử lý hậu quả thi hành án.
Điều 346. Hủy bản án, quyết định đã có hiệu lực pháp luật và đình chỉ giải quyết vụ án
Hội đồng xét xử giám đốc thẩm ra quyết định hủy bản án, quyết định của Tòa án đã có hiệu lực pháp luật và đình chỉ giải quyết vụ án, nếu vụ án đó thuộc một trong các trường hợp quy định tại Điều 217 của Bộ luật này.
Trường hợp bản án, quyết định của Tòa án đã thi hành được một phần hoặc toàn bộ thì Hội đồng xét xử giám đốc thẩm phải giải quyết hậu quả của việc thi hành án.
Ý nghĩa của quy định
Điều 346 thể hiện nguyên tắc: khi vụ án lẽ ra phải bị đình chỉ theo Điều 217 Bộ luật Tố tụng dân sự 2015, thì việc tiếp tục duy trì bản án, quyết định đã có hiệu lực là không còn phù hợp. Đây là cơ chế sửa chữa sai lầm tố tụng ở cấp giám đốc thẩm, nhằm chấm dứt một bản án không nên tồn tại về mặt tố tụng.
Điểm đáng chú ý là điều luật không hướng tới việc đánh giá lại toàn bộ nội dung tranh chấp như một cấp xét xử mới. Trọng tâm là xác định có hay không căn cứ đình chỉ; nếu có, hậu quả pháp lý là hủy bản án, quyết định đã có hiệu lực và đình chỉ giải quyết vụ án.
Điều kiện để áp dụng
Để áp dụng Điều 346, cần đồng thời có hai nhóm điều kiện: có bản án, quyết định của Tòa án đã có hiệu lực pháp luật và vụ án thuộc một trong các trường hợp phải đình chỉ theo Điều 217 Bộ luật Tố tụng dân sự 2015. Chỉ khi căn cứ đình chỉ đã hiện rõ trong hồ sơ, Hội đồng giám đốc thẩm mới có cơ sở hủy bản án, quyết định đã có hiệu lực.
Nói cách khác, đây không phải là cơ chế xử lý mọi sai sót của bản án đã có hiệu lực. Nếu chỉ có nhận định rằng bản án xét xử chưa thuyết phục nhưng không rơi vào trường hợp đình chỉ, thì Điều 346 không phải căn cứ áp dụng.
Phạm vi quyết định của Hội đồng giám đốc thẩm
Quyết định theo Điều 346 gồm hai phần gắn liền: hủy bản án, quyết định đã có hiệu lực và đình chỉ giải quyết vụ án. Hai hệ quả này đi cùng nhau, vì khi đã xác định vụ án thuộc diện đình chỉ thì Tòa án không tiếp tục giải quyết nội dung tranh chấp nữa.
Quy định này cũng cho thấy giám đốc thẩm không chỉ “xóa” bản án cũ mà còn phải xác lập trạng thái tố tụng cuối cùng của vụ án. Đây là điểm quan trọng để tránh tình trạng hủy án nhưng không xác định rõ hướng xử lý tiếp theo.
Hậu quả khi bản án đã được thi hành
Khoản cuối của Điều 346 là điểm thực tiễn rất quan trọng: nếu bản án, quyết định đã được thi hành một phần hoặc toàn bộ, Hội đồng giám đốc thẩm phải giải quyết hậu quả của việc thi hành án. Mục đích là khôi phục lại tình trạng pháp lý phù hợp sau khi bản án bị hủy và vụ án bị đình chỉ.
Trong thực tế, đây là cơ sở để xử lý việc hoàn trả tài sản, tiền, quyền lợi đã thực hiện theo bản án không còn hiệu lực. Vì vậy, khi nghiên cứu Điều 346 cần đặt nó trong mối liên hệ chặt chẽ với pháp luật thi hành án dân sự và các quy định về hoàn trả, khôi phục quyền lợi.
Lưu ý khi áp dụng
Không nên nhầm Điều 346 với các trường hợp hủy án để xét xử lại. Ở đây, kết quả cuối cùng không phải là giao hồ sơ về xét xử tiếp mà là đình chỉ luôn vụ án, vì nền tảng tố tụng để tiếp tục giải quyết đã không còn.
Cũng không nên hiểu rằng cứ bản án đã có hiệu lực bị phát hiện sai là sẽ bị hủy theo Điều 346. Căn cứ quyết định phải bám sát các trường hợp đình chỉ tại Điều 217 Bộ luật Tố tụng dân sự 2015; đây là yếu tố then chốt quyết định tính đúng đắn của việc áp dụng điều luật.
Điểm cần nhớ
- Điều 346 chỉ áp dụng khi vụ án thuộc trường hợp đình chỉ theo Điều 217.
- Hội đồng giám đốc thẩm vừa hủy bản án, quyết định đã có hiệu lực vừa đình chỉ giải quyết vụ án.
- Nếu bản án đã thi hành, phải xử lý luôn hậu quả thi hành án.
- Quy định này nhằm chấm dứt một bản án không còn cơ sở tố tụng để tồn tại.