Điều 319 Bộ luật tố tụng dân sự 2015: Khiếu nại, kiến nghị và giải quyết khiếu nại, kiến nghị về quyết định đưa vụ án ra xét xử theo thủ tục rút gọn
Bình luận Điều 319 BLTTDS 2015 về khiếu nại, kiến nghị quyết định xét xử theo thủ tục rút gọn và quyền của đương sự, Viện kiểm sát.
Điều 319. Khiếu nại, kiến nghị và giải quyết khiếu nại, kiến nghị về quyết định đưa vụ án ra xét xử theo thủ tục rút gọn
1. Trong thời hạn 03 ngày làm việc, kể từ ngày nhận được quyết định đưa vụ án ra xét xử theo thủ tục rút gọn, đương sự có quyền khiếu nại, Viện kiểm sát cùng cấp có quyền kiến nghị với Chánh án Tòa án đã ra quyết định.
2. Trong thời hạn 03 ngày làm việc, kể từ ngày nhận được khiếu nại, kiến nghị về quyết định đưa vụ án ra xét xử theo thủ tục rút gọn, Chánh án Tòa án phải ra một trong các quyết định sau đây:
a) Giữ nguyên quyết định đưa vụ án ra xét xử theo thủ tục rút gọn;
b) Hủy quyết định đưa vụ án ra xét xử theo thủ tục rút gọn và chuyển vụ án sang giải quyết theo thủ tục thông thường.
3. Quyết định giải quyết khiếu nại, kiến nghị của Chánh án Tòa án là quyết định cuối cùng và phải được gửi ngay cho đương sự, Viện kiểm sát cùng cấp.
Vị trí và mục đích của Điều 319
Điều 319 nằm trong nhóm quy định về thủ tục rút gọn, nhằm cân bằng giữa yêu cầu giải quyết nhanh và bảo đảm quyền được xét xử công bằng. Cơ chế khiếu nại, kiến nghị đối với quyết định đưa vụ án ra xét xử theo thủ tục rút gọn giúp sàng lọc các trường hợp áp dụng chưa phù hợp, hạn chế việc lạm dụng thủ tục rút gọn khi điều kiện không bảo đảm. Đồng thời, quy định này tạo đường dây trách nhiệm rõ ràng, gắn trực tiếp với Chánh án Tòa án đã ra quyết định.
Các chủ thể và thời hạn cần nắm
Điều 319 chỉ thừa nhận hai chủ thể có quyền phản ứng với quyết định xét xử rút gọn: đương sự với hình thức khiếu nại, và Viện kiểm sát cùng cấp
Điều kiện “kích hoạt” quyền khiếu nại, kiến nghị
Quyền khiếu nại, kiến nghị chỉ phát sinh khi đã có quyết định đưa vụ án ra xét xử theo thủ tục rút gọn được ban hành và được nhận hợp lệ bởi đương sự hoặc Viện kiểm sát. Mốc tính thời hạn bắt đầu từ ngày nhận được quyết định, không phải ngày ban hành. Điều luật chỉ điều chỉnh khiếu nại, kiến nghị về quyết định đưa vụ án ra xét xử, không mở rộng sang các quyết định khác trong quá trình giải quyết vụ án theo thủ tục rút gọn.
Phạm vi xem xét và quyền quyết định của Chánh án
Chánh án Tòa án là người duy nhất có thẩm quyền giải quyết khiếu nại, kiến nghị theo Điều 319, thể hiện trách nhiệm của người đứng đầu trong việc kiểm soát việc áp dụng thủ tục rút gọn. Trong thời hạn 03 ngày làm việc, Chánh án chỉ có hai lựa chọn: giữ nguyên quyết định xét xử rút gọn hoặc hủy
Tính chất “cuối cùng” của quyết định giải quyết khiếu nại, kiến nghị
Quyết định giải quyết khiếu nại, kiến nghị của Chánh án được xác định là quyết định cuối cùng, không bị khiếu nại tiếp theo thủ tục này. Điều này nhằm giữ ổn định tiến trình tố tụng, tránh kéo dài tranh chấp chỉ xoay quanh hình thức thủ tục. Tuy nhiên, việc áp dụng thủ tục rút gọn hay thông thường vẫn có thể bị xem xét gián tiếp trong quá trình kiểm tra, giám sát khác (ví dụ khi kháng cáo bản án, kháng nghị theo thủ tục phúc thẩm hoặc giám đốc thẩm), nếu việc lựa chọn thủ tục dẫn đến vi phạm nghiêm trọng quyền tố tụng.
Những cách hiểu sai thường gặp
Thực tiễn hay xuất hiện nhầm lẫn cho rằng mọi người tham gia tố tụng đều có quyền khiếu nại quyết định xét xử rút gọn; trong khi Điều 319 chỉ ghi nhận quyền của đương sự, không bao gồm nhân chứng, người giám định, người phiên dịch… Một nhầm lẫn khác là cho rằng có thể khiếu nại, kiến nghị bất cứ lúc nào trước khi mở phiên tòa rút gọn; thực tế thời hạn 03 ngày làm việc là giới hạn cứng, quá thời hạn thì quyền khiếu nại, kiến nghị theo điều này không còn. Đồng thời, không ít trường hợp hiểu sai rằng sau quyết định của Chánh án, vẫn có thể “khiếu nại lên Tòa cấp trên”, trong khi Điều 319 khẳng định đây là quyết định cuối cùng trong khuôn khổ cơ chế này.
Lưu ý khi áp dụng trong thực tiễn
Đương sự cần nhanh chóng đánh giá xem việc áp dụng thủ tục rút gọn có ảnh hưởng bất lợi đến quyền chứng minh, quyền thu thập chứng cứ, quyền triệu tập người tham gia tố tụng hay không để quyết định khiếu nại trong thời hạn. Luật sư hoặc người bảo vệ quyền lợi nên rà soát các điều kiện áp dụng thủ tục rút gọn (quy mô tranh chấp, tính chất chứng cứ, mức độ đơn giản của vụ án) khi soạn nội dung khiếu nại, tránh lập luận chung chung. Viện kiểm sát khi kiến nghị phải dựa trên căn cứ kiểm sát hoạt động tố tụng, tập trung vào việc lựa chọn thủ tục có bảo đảm tính khách quan, toàn diện và đúng pháp luật hay không. Cuối cùng, Tòa án cần tuân thủ nghiêm thời hạn gửi ngay quyết định giải quyết cho đương sự và Viện kiểm sát để tránh phát sinh khiếu nại về thủ tục và bảo đảm minh bạch trong quá trình giải quyết vụ án.