Điều 26 Bộ luật tố tụng dân sự 2015: Những tranh chấp về dân sự thuộc thẩm quyền giải quyết của Tòa án

Bình luận Điều 26 Bộ luật Tố tụng dân sự 2015 về tranh chấp dân sự thuộc thẩm quyền Tòa án, cách phân định với tranh chấp hành chính, kinh doanh, lao động.

Điều 26. Những tranh chấp về dân sự thuộc thẩm quyền giải quyết của Tòa án

1. Tranh chấp về quốc tịch Việt Nam giữa cá nhân với cá nhân.

2. Tranh chấp về quyền sở hữu và các quyền khác đối với tài sản.

3. Tranh chấp về giao dịch dân sự, hợp đồng dân sự.

4. Tranh chấp về quyền sở hữu trí tuệ, chuyển giao công nghệ, trừ trường hợp quy định tại khoản 2 Điều 30 của Bộ luật này.

5. Tranh chấp về thừa kế tài sản.

6. Tranh chấp về bồi thường thiệt hại ngoài hợp đồng.

7. Tranh chấp về bồi thường thiệt hại do áp dụng biện pháp ngăn chặn hành chính không đúng theo quy định của pháp luật về cạnh tranh, trừ trường hợp yêu cầu bồi thường thiệt hại được giải quyết trong vụ án hành chính.

8. Tranh chấp về khai thác, sử dụng tài nguyên nước, xả thải vào nguồn nước theo quy định của Luật tài nguyên nước.

9. Tranh chấp đất đai theo quy định của pháp luật về đất đai; tranh chấp về quyền sở hữu, quyền sử dụng rừng theo quy định của Luật bảo vệ và phát triển rừng.

10. Tranh chấp liên quan đến hoạt động nghiệp vụ báo chí theo quy định của pháp luật về báo chí.

11. Tranh chấp liên quan đến yêu cầu tuyên bố văn bản công chứng vô hiệu.

12. Tranh chấp liên quan đến tài sản bị cưỡng chế để thi hành án theo quy định của pháp luật về thi hành án dân sự.

13. Tranh chấp về kết quả bán đấu giá tài sản, thanh toán phí tổn đăng ký mua tài sản bán đấu giá theo quy định của pháp luật về thi hành án dân sự.

14. Các tranh chấp khác về dân sự, trừ trường hợp thuộc thẩm quyền giải quyết của cơ quan, tổ chức khác theo quy định của pháp luật.

Vị trí và ý nghĩa của Điều 26

Điều 26 đóng vai trò xác định phạm vi tranh chấp dân sự thuộc thẩm quyền của Tòa án, là bước kiểm tra đầu tiên khi xem xét có thụ lý vụ việc hay không. Quy định này giúp phân định ranh giới giữa tranh chấp dân sự với tranh chấp hành chính, kinh doanh thương mại, lao động và các cơ chế giải quyết khác ngoài Tòa án. Việc liệt kê tương đối chi tiết các loại tranh chấp vừa bảo đảm tính định hướng, vừa hạn chế tình trạng đùn đẩy, chồng chéo thẩm quyền giữa các cơ quan.

Phạm vi tranh chấp: vừa liệt kê, vừa mở

Điều luật sử dụng kỹ thuật liệt kê các nhóm tranh chấp cụ thể (quốc tịch, tài sản, hợp đồng, bồi thường thiệt hại, thừa kế…) đồng thời dành một khoản mở cho “các tranh chấp khác về dân sự”. Cách thiết kế này bảo đảm hệ thống vừa ổn định (nhờ danh mục rõ ràng), vừa linh hoạt trước các quan hệ dân sự mới phát sinh. Tuy nhiên, khoản mở chỉ được áp dụng khi tranh chấp mang bản chất dân sự và không thuộc thẩm quyền giải quyết của cơ quan, tổ chức khác theo quy định pháp luật chuyên ngành.

Trọng tâm cần nắm khi áp dụng

Thứ nhất, tiêu chí cốt lõi là tranh chấp phải xuất phát từ quan hệ dân sự theo nghĩa rộng: quan hệ tài sản, nhân thân, quyền dân sự, được điều chỉnh chủ yếu bởi Bộ luật Dân sự và các luật chuyên ngành có liên quan. Thứ hai, cần đối chiếu xem pháp luật chuyên ngành có giao riêng cho cơ quan khác (như cơ quan hành chính, trọng tài, cơ quan đăng ký…) giải quyết hay không; nếu có, Tòa án chỉ can thiệp khi luật cho phép hoặc khi các cơ chế đó đã được sử dụng mà vẫn có tranh chấp thuộc thẩm quyền tư pháp. Thứ ba, nhiều nhóm tranh chấp tại Điều 26 gắn trực tiếp với luật chuyên ngành như đất đai, tài nguyên nước, báo chí, thi hành án dân sự, nên việc xác định thẩm quyền luôn phải song hành với việc đối chiếu các luật này.

Các nhóm tranh chấp đặc thù cần lưu ý

Tranh chấp dân sự gắn với luật chuyên ngành

Các khoản về tranh chấp đất đai, rừng, tài nguyên nước, hoạt động báo chí, thi hành án dân sự… phản ánh định hướng đưa nhiều lĩnh vực truyền thống mang màu sắc quản lý hành chính về cơ chế xét xử dân sự khi có tranh chấp quyền, lợi ích cụ thể. Người áp dụng cần phân biệt giữa khiếu kiện quyết định hành chính (thuộc án hành chính) và tranh chấp quyền dân sự (thuộc Điều 26). Ví dụ, tranh chấp về kết quả bán đấu giá tài sản thi hành án thường là tranh chấp về quyền, nghĩa vụ giữa người mua, cơ quan thi hành án, người có quyền lợi liên quan, thuộc thẩm quyền dân sự; trong khi khiếu kiện quyết định hành chính của chấp hành viên lại đi theo thủ tục hành chính.

Tranh chấp bồi thường thiệt hại ngoài hợp đồng mang tính chuyên ngành

Các khoản về bồi thường thiệt hại do biện pháp ngăn chặn hành chính trong cạnh tranh thể hiện sự phân định tinh tế giữa Tòa án dân sự và Tòa án hành chính. Nếu yêu cầu bồi thường được giải quyết kèm trong vụ án hành chính thì không áp dụng Điều 26; ngược lại, nếu chỉ còn tranh chấp bồi thường độc lập thì quay về cơ chế dân sự. Đây là ví dụ điển hình cho việc phải đọc Điều 26 trong mối liên hệ với các quy định về án hành chính và luật cạnh tranh.

Điều kiện “kích hoạt” áp dụng Điều 26

Để Điều 26 được áp dụng, cần đáp ứng một số điều kiện cơ bản. Thứ nhất, tồn tại tranh chấp thực tế giữa các bên về quyền, nghĩa vụ dân sự, không chỉ là yêu cầu công nhận đơn thuần, trừ trường hợp pháp luật cho phép chuyển sang thủ tục việc dân sự. Thứ hai, tranh chấp thuộc danh mục hoặc phạm vi mở về tranh chấp dân sự trong Điều 26; nếu bản chất là tranh chấp kinh doanh, lao động, hôn nhân gia đình hoặc hành chính thì phải chuyển sang điều tương ứng. Thứ ba, tranh chấp không thuộc thẩm quyền giải quyết riêng biệt của cơ quan khác theo luật chuyên ngành; nếu luật đã quy định cơ quan chuyên môn giải quyết theo thủ tục riêng thì chỉ khi luật cho phép khởi kiện ra Tòa hoặc sau khi đã qua thủ tục đó mà vẫn còn tranh chấp, Tòa án mới xem xét.

Những cách hiểu sai thường gặp

Một là, cho rằng cứ có chữ “tranh chấp” là đương nhiên thuộc Điều 26, bỏ qua việc phân loại theo các chương khác (kinh doanh thương mại, lao động…) hoặc bỏ qua thẩm quyền của cơ quan hành chính, trọng tài. Hai là, nhầm lẫn giữa tranh chấp dân sựkhiếu kiện hành chính, nhất là trong lĩnh vực đất đai, thi hành án, cạnh tranh, dẫn đến nộp sai loại đơn hoặc sai Tòa. Ba là, hiểu khoản về “các tranh chấp khác về dân sự” theo hướng quá rộng, biến Tòa án thành nơi tiếp nhận mọi loại yêu cầu, kể cả những việc pháp luật đã trao cho cơ quan khác giải quyết theo trình tự đặc thù.

Lưu ý thực tiễn khi lựa chọn Điều 26

Khi soạn đơn khởi kiện, người khởi kiện nên xác định rõ tranh chấp của mình thuộc nhóm nào trong Điều 26, nêu rõ quan hệ pháp luật tranh chấp (ví dụ: tranh chấp hợp đồng dân sự, tranh chấp thừa kế, tranh chấp quyền sử dụng đất…) để tránh bị trả đơn vì xác định sai loại vụ việc. Trong những lĩnh vực có sự đan xen giữa tố tụng dân sự và hành chính, cần rà soát kỹ các bước khiếu nại, giải quyết nội bộ theo luật chuyên ngành đã được thực hiện chưa, từ đó chọn đúng con đường tố tụng. Đối với khoản mở về “các tranh chấp khác về dân sự”, chỉ nên viện dẫn khi đã phân tích chắc chắn bản chất dân sự của quan hệ và không tìm được căn cứ cụ thể hơn trong các khoản còn lại hoặc các điều về thẩm quyền khác.

Làm sao biết tranh chấp của tôi thuộc Điều 26 hay Điều 30 về kinh doanh thương mại?
Căn cứ vào chủ thể và mục đích giao dịch: nếu liên quan hoạt động sinh lợi của thương nhân, doanh nghiệp, thường là tranh chấp kinh doanh thương mại thuộc Điều 30, không áp dụng Điều 26.
Tranh chấp đất đai luôn thuộc thẩm quyền Tòa án theo Điều 26 hay phải qua UBND trước?
Tùy loại tranh chấp và quy định pháp luật đất đai. Có trường hợp phải lựa chọn giữa con đường hành chính và Tòa án, hoặc phải qua hòa giải, giải quyết ở cơ sở trước khi khởi kiện.
Tranh chấp bồi thường thiệt hại do quyết định hành chính sai thuộc vụ án dân sự hay hành chính?
Nếu yêu cầu bồi thường kèm yêu cầu hủy quyết định hành chính thì theo thủ tục hành chính; nếu chỉ còn tranh chấp bồi thường độc lập, có thể được xem xét theo Điều 26 như tranh chấp dân sự.
Tranh chấp về kết quả bán đấu giá tài sản thi hành án có phải vụ dân sự không?
Đây thường là tranh chấp dân sự liên quan quyền lợi giữa người mua, người phải thi hành án, cơ quan thi hành án; thuộc phạm vi Điều 26, không phải mọi trường hợp đều là án hành chính.
Khoản về 'các tranh chấp khác về dân sự' được hiểu rộng đến đâu?
Khoản này chỉ áp dụng cho tranh chấp mang bản chất dân sự và không thuộc thẩm quyền cơ quan khác theo luật chuyên ngành; không dùng để đưa mọi loại tranh chấp khác nhau vào Tòa án.
Mục lục văn bản