Điều 148 Bộ luật tố tụng dân sự 2015: Nghĩa vụ chịu án phí phúc thẩm
Bình luận pháp lý Điều 148 BLTTDS 2015 về nghĩa vụ chịu án phí phúc thẩm, các trường hợp phải và không phải chịu án phí.
Điều 148. Nghĩa vụ chịu án phí phúc thẩm
1. Đương sự kháng cáo phải chịu án phí phúc thẩm, nếu Tòa án cấp phúc thẩm giữ nguyên bản án, quyết định sơ thẩm bị kháng cáo, trừ trường hợp được miễn hoặc không phải chịu án phí phúc thẩm.
2. Trường hợp Tòa án cấp phúc thẩm sửa bản án, quyết định sơ thẩm bị kháng cáo thì đương sự kháng cáo không phải chịu án phí phúc thẩm; Tòa án cấp phúc thẩm phải xác định lại nghĩa vụ chịu án phí sơ thẩm theo quy định tại Điều 147 của Bộ luật này.
3. Trường hợp Tòa án cấp phúc thẩm hủy bản án, quyết định sơ thẩm bị kháng cáo để xét xử lại theo thủ tục sơ thẩm thì đương sự kháng cáo không phải chịu án phí phúc thẩm; nghĩa vụ chịu án phí được xác định lại khi giải quyết lại vụ án theo thủ tục sơ thẩm.
1. Mục đích và định hướng chính của Điều 148
Điều 148 nhằm điều chỉnh nghĩa vụ chịu án phí phúc thẩm gắn với kết quả giải quyết kháng cáo, bảo đảm sự cân bằng giữa quyền kháng cáo của đương sự và việc sử dụng hợp lý nguồn lực tố tụng. Quy định phân biệt rõ ba tình huống: giữ nguyên, sửa và hủy bản án/quyết định sơ thẩm, qua đó khuyến khích đương sự chỉ kháng cáo khi có căn cứ, đồng thời bảo vệ người kháng cáo chính đáng khỏi gánh nặng án phí phúc thẩm. Cách thiết kế này thể hiện quan điểm: án phí là hệ quả của kết quả xét xử, chứ không phải hình thức “trừng phạt” việc kháng cáo.
2. Trọng tâm cần nắm về nghĩa vụ chịu án phí phúc thẩm
Thứ nhất, khi Tòa án cấp phúc thẩm giữ nguyên bản án, quyết định sơ thẩm bị kháng cáo thì người kháng cáo phải chịu án phí phúc thẩm, trừ trường hợp được miễn hoặc không phải chịu án phí theo quy định pháp luật về án phí. Đây là nguyên tắc chung, phản ánh việc kháng cáo không làm thay đổi kết quả xét xử sơ thẩm.
Thứ hai, khi Tòa án cấp phúc thẩm sửa bản án, quyết định sơ thẩm bị kháng cáo, người kháng cáo không phải chịu án phí phúc thẩm; đồng thời, Tòa án cấp phúc thẩm có trách nhiệm xác định lại nghĩa vụ chịu án phí sơ thẩm theo Điều 147 BLTTDS 2015. Như vậy, sửa án không chỉ ảnh hưởng đến quyền, nghĩa vụ nội dung mà còn dẫn đến điều chỉnh lại phân bổ án phí sơ thẩm.
Thứ ba, khi Tòa án cấp phúc thẩm hủy bản án, quyết định sơ thẩm để xét xử lại, người kháng cáo cũng không phải chịu án phí phúc thẩm; nghĩa vụ chịu án phí sẽ được xác định lại trong giai đoạn xét xử sơ thẩm lần hai. Điều này bảo vệ người kháng cáo trong tình huống bản án sơ thẩm có sai lầm nghiêm trọng.
3. Điều kiện “kích hoạt” áp dụng Điều 148
Để Điều 148 được áp dụng, cần hội đủ một số yếu tố cơ bản. Thứ nhất, phải có kháng cáo hợp lệ của đương sự, được Tòa án cấp phúc thẩm thụ lý theo thủ tục phúc thẩm. Thứ hai, Tòa án cấp phúc thẩm phải đã ra bản án hoặc quyết định phúc thẩm, trong đó thể hiện kết quả: giữ nguyên, sửa hoặc hủy bản án/quyết định sơ thẩm. Thứ ba, phải đặt việc tính án phí phúc thẩm trong mối liên hệ với các quy định về án phí, lệ phí Tòa án và Điều 147 BLTTDS 2015 về án phí sơ thẩm. Chỉ khi có đầy đủ các yếu tố này thì việc xác định ai phải chịu án phí phúc thẩm mới có cơ sở pháp lý rõ ràng.
4. Một số cách hiểu sai và nhầm lẫn thường gặp
Nhầm lẫn phổ biến là cho rằng hễ kháng cáo là “chắc chắn” phải chịu án phí phúc thẩm, bất kể kết quả xét xử. Cách hiểu này trái với nội dung Điều 148, bỏ qua hai trường hợp sửa và hủy bản án, trong đó người kháng cáo không phải chịu án phí phúc thẩm. Việc kháng cáo của họ đã góp phần làm khắc phục sai lầm ở cấp sơ thẩm, nên không hợp lý nếu buộc họ gánh chi phí phúc thẩm.
Một nhầm lẫn khác là không phân biệt rõ án phí sơ thẩm và phúc thẩm. Nhiều người cho rằng khi sửa hoặc hủy bản án sơ thẩm, mọi nghĩa vụ án phí đều mặc nhiên mất đi. Trên thực tế, trong trường hợp sửa án, Tòa án phúc thẩm phải xác định lại nghĩa vụ án phí sơ thẩm theo Điều 147, còn trong trường hợp hủy án, nghĩa vụ án phí sẽ được xác định lại khi xét xử lại vụ án ở cấp sơ thẩm. Việc cập nhật lại phân bổ án phí là hệ quả bắt buộc gắn với kết quả phúc thẩm.
5. Lưu ý khi áp dụng Điều 148 trong thực tiễn
Thứ nhất, khi tư vấn cho đương sự về việc kháng cáo, cần giải thích rõ mối liên hệ giữa kết quả phúc thẩm và trách nhiệm án phí phúc thẩm. Nếu kháng cáo có căn cứ, khả năng sửa hoặc hủy án sơ thẩm, người kháng cáo không phải chịu án phí phúc thẩm, điều này có ý nghĩa quan trọng trong chiến lược tố tụng.
Thứ hai, trong quyết định phúc thẩm, Tòa án cần thể hiện rõ nội dung về án phí: người nào chịu án phí phúc thẩm, căn cứ miễn, giảm (nếu có), và việc xác định lại nghĩa vụ án phí sơ thẩm theo Điều 147. Thiếu phần này dễ dẫn đến khó khăn khi thi hành án và tranh chấp về án phí.
Thứ ba, cần lưu ý đến các trường hợp được miễn, không phải chịu hoặc được giảm án phí phúc thẩm theo quy định của pháp luật về án phí, lệ phí Tòa án. Điều 148 chỉ đặt ra nguyên tắc chung về ai phải chịu án phí phúc thẩm trong từng kết quả phúc thẩm; việc miễn, giảm phải tham chiếu thêm các văn bản chuyên ngành về án phí.