Điều 88 Bộ luật lao động 2019: Xử lý thỏa ước lao động tập thể vô hiệu
Bình luận Điều 88 Bộ luật Lao động 2019 về xử lý thỏa ước lao động tập thể vô hiệu, trọng tâm phạm vi áp dụng và cách xử lý quyền lợi.
Điều 88. Xử lý thỏa ước lao động tập thể vô hiệu
Khi thỏa ước lao động tập thể bị tuyên bố vô hiệu thì quyền, nghĩa vụ và lợi ích của các bên ghi trong thỏa ước lao động tập thể tương ứng với toàn bộ hoặc phần bị tuyên bố vô hiệu được giải quyết theo quy định của pháp luật và các thỏa thuận hợp pháp trong hợp đồng lao động.
Ý nghĩa của quy định
Điều 88 thể hiện quan điểm nhất quán của pháp luật lao động: thỏa ước lao động tập thể chỉ có giá trị trong phạm vi hợp pháp, còn phần trái luật phải bị loại bỏ để bảo đảm trật tự pháp lý trong quan hệ lao động. Quy định này đồng thời tránh tình trạng một thỏa ước vô hiệu làm “đứt gãy” toàn bộ quyền, nghĩa vụ đã được xác lập giữa các bên. Cách xử lý được thiết kế theo hướng bảo vệ sự ổn định quan hệ lao động và hạn chế thiệt hại dây chuyền cho người lao động.
Khi nào Điều 88 được áp dụng
Điều này chỉ phát sinh khi đã có quyết định tuyên bố thỏa ước lao động tập thể vô hiệu, dù là vô hiệu toàn bộ hay vô hiệu từng phần. Trong thực tiễn, phần bị vô hiệu thường xuất phát từ nội dung vi phạm pháp luật, người ký không đúng thẩm quyền hoặc vi phạm trình tự, thủ tục thương lượng, ký kết theo quy định của Bộ luật Lao động 2019. Khi chưa có căn cứ tuyên vô hiệu, không đặt vấn đề xử lý theo Điều 88.
Phạm vi xử lý
Điểm cần nắm là Điều 88 không làm phát sinh cơ chế bồi thường riêng hay chế tài độc lập, mà chỉ quy định cách “xử lý hậu quả” của phần vô hiệu. Quyền, nghĩa vụ và lợi ích tương ứng với phần bị vô hiệu sẽ được giải quyết theo pháp luật hiện hành và các thỏa thuận hợp pháp trong hợp đồng lao động. Nếu hợp đồng lao động cá nhân quy định có lợi hơn và không trái luật, nội dung đó tiếp tục có giá trị áp dụng.
Điểm trọng tâm khi áp dụng
Thỏa ước vô hiệu từng phần không đồng nghĩa toàn bộ văn bản mất hiệu lực. Phần hợp pháp vẫn được tôn trọng nếu có thể tách bạch khỏi phần vô hiệu. Đây là điểm rất quan trọng trong thực tiễn vì nhiều tranh chấp thường nhầm lẫn giữa “một điều khoản sai” với “cả thỏa ước mất giá trị”.
Đối với phần bị vô hiệu, thứ tự ưu tiên áp dụng phải nhìn về quy định pháp luật bắt buộc trước, sau đó mới đến thỏa thuận hợp pháp trong hợp đồng lao động. Không được dùng chính điều khoản vô hiệu của thỏa ước để tiếp tục ràng buộc các bên. Nếu hợp đồng lao động cũng có thỏa thuận trái luật thì phần đó đương nhiên không được bảo vệ.
Nhầm lẫn thường gặp
Một nhầm lẫn phổ biến là cho rằng thỏa ước bị tuyên vô hiệu thì người lao động mất ngay mọi quyền lợi đã cam kết. Thực tế, quyền lợi được “đưa về” khung pháp luật và hợp đồng lao động hợp pháp, nên phần có lợi, hợp pháp vẫn có thể được bảo lưu. Nhầm lẫn thứ hai là xem Điều 88 như căn cứ để tự ý đình chỉ thực hiện toàn bộ nghĩa vụ trong thỏa ước; cách hiểu này không đúng nếu chỉ có một phần bị vô hiệu.
Lưu ý thực tiễn
Khi xử lý một thỏa ước bị vô hiệu, cần tách rõ phạm vi vô hiệu, đối chiếu từng quyền lợi cụ thể và rà soát đồng thời hợp đồng lao động cá nhân. Doanh nghiệp không nên mặc định điều chỉnh xuống mức tối thiểu của pháp luật nếu trước đó đã có thỏa thuận hợp pháp có lợi hơn cho người lao động. Với người lao động và tổ chức đại diện người lao động, trọng tâm là chứng minh nội dung nào còn hợp pháp để tiếp tục được áp dụng.
Điều 88 vì vậy không chỉ là quy định kỹ thuật về hậu quả pháp lý, mà còn là cơ chế bảo toàn phần thỏa thuận hợp pháp trong quan hệ lao động. Giá trị lớn nhất của điều này là giữ ổn định quan hệ lao động, đồng thời loại bỏ đúng phần trái luật mà không làm ảnh hưởng quá mức đến các quyền đã được xác lập hợp pháp.