Điều 187 Bộ luật lao động 2019: Thẩm quyền giải quyết tranh chấp lao động cá nhân
Bình luận ngắn gọn Điều 187 Bộ luật Lao động 2019 về thẩm quyền giải quyết tranh chấp lao động cá nhân, trình tự và lưu ý thực tiễn.
Điều 187. Thẩm quyền giải quyết tranh chấp lao động cá nhân
Cơ quan, tổ chức, cá nhân có thẩm quyền giải quyết tranh chấp lao động cá nhân bao gồm:
1. Hòa giải viên lao động;
2. Hội đồng trọng tài lao động;
3. Tòa án nhân dân.
Ý nghĩa của quy định
Điều 187 không chỉ liệt kê cơ quan có thẩm quyền, mà còn thiết kế một cơ chế giải quyết tranh chấp theo nhiều tầng nấc, ưu tiên thương lượng và hòa giải trước khi đưa vụ việc lên cơ quan tài phán. Cách thiết kế này nhằm giảm đối đầu, tiết kiệm chi phí tố tụng và giữ ổn định quan hệ lao động. Đồng thời, đây cũng là cơ sở để phân luồng tranh chấp ngay từ đầu, tránh nộp đơn sai cơ quan có thẩm quyền.
Điểm cần nắm khi áp dụng
Với tranh chấp lao động cá nhân, hòa giải viên lao động là điểm khởi đầu phổ biến theo trình tự tại Điều 188 Bộ luật Lao động 2019. Chỉ khi hòa giải không thành, hết thời hạn hòa giải mà không được tiến hành, hoặc rơi vào trường hợp pháp luật miễn hòa giải thì các bên mới chuyển sang Hội đồng trọng tài lao động hoặc Tòa án. Vì vậy, Điều 187 phải được đọc cùng Điều 188 và Điều 189 để xác định đúng “đường đi” của vụ việc.
Không phải mọi tranh chấp cá nhân đều có thể đi thẳng ra Tòa án. Nhiều trường hợp vẫn phải qua thủ tục hòa giải, trừ các nhóm tranh chấp được pháp luật loại trừ khỏi điều kiện này. Đây là lỗi áp dụng thường gặp: nhầm thẩm quyền giải quyết với quyền khởi kiện ngay, dẫn đến bị trả lại đơn hoặc kéo dài thời gian bảo vệ quyền lợi.
Những hiểu sai thường gặp
Một hiểu sai phổ biến là coi ba chủ thể tại Điều 187 là ba lựa chọn hoàn toàn ngang bằng, dùng tùy ý theo ý chí của người lao động. Thực tế, quyền lựa chọn bị chi phối bởi tính chất tranh chấp, điều kiện tiền đề và kết quả của thủ tục hòa giải. Nói cách khác, không phải cứ có tranh chấp là được nộp thẳng đến bất kỳ cơ quan nào trong ba cơ quan này.
Hiểu sai thứ hai là nhầm Hội đồng trọng tài lao động với cơ quan bắt buộc phải qua trong mọi vụ việc. Cơ chế trọng tài chỉ phát huy khi pháp luật cho phép hoặc khi các bên có cơ sở lựa chọn theo trình tự tương ứng; còn Tòa án vẫn là thiết chế giải quyết cuối cùng khi tranh chấp không thể xử lý bằng con đường thỏa thuận hoặc trọng tài. Do đó, Điều 187 thể hiện sự phân tầng thẩm quyền, không phải sự thay thế tuyệt đối giữa các cơ quan.
Lưu ý thực tiễn
Khi xử lý tranh chấp, cần xác định ngay: tranh chấp thuộc loại nào, có thuộc diện phải hòa giải trước hay không, và thời hiệu yêu cầu cơ quan có thẩm quyền còn hay hết. Đây là ba điểm quyết định khả năng thụ lý. Nếu bỏ qua bước xác định này, hồ sơ rất dễ đi sai hướng dù yêu cầu nội dung có căn cứ.
Trong thực tiễn, người sử dụng lao động và người lao động nên lưu giữ đầy đủ hợp đồng lao động, quyết định kỷ luật, thông báo chấm dứt, bảng lương, biên bản làm việc và tài liệu trao đổi liên quan. Các tài liệu này không chỉ chứng minh nội dung tranh chấp mà còn xác định đúng cơ quan có thẩm quyền và thời điểm phát sinh quyền yêu cầu giải quyết.