Điều 175 Bộ luật lao động 2019: Các hành vi bị nghiêm cấm đối với người sử dụng lao động liên quan đến thành lập, gia nhập và hoạt động của tổ chức đại diện người lao động tại cơ sở
Bình luận Điều 175 Bộ luật Lao động 2019 về các hành vi bị cấm đối với người sử dụng lao động khi thành lập, gia nhập và hoạt động tổ chức đại diện người lao động.
Điều 175. Các hành vi bị nghiêm cấm đối với người sử dụng lao động liên quan đến thành lập, gia nhập và hoạt động của tổ chức đại diện người lao động tại cơ sở
1. Phân biệt đối xử đối với người lao động, thành viên ban lãnh đạo của tổ chức đại diện người lao động tại cơ sở vì lý do thành lập, gia nhập hoặc hoạt động tổ chức đại diện người lao động, bao gồm:
a) Yêu cầu tham gia, không tham gia hoặc ra khỏi tổ chức đại diện người lao động tại cơ sở để được tuyển dụng, giao kết hoặc gia hạn hợp đồng lao động;
b) Sa thải, kỷ luật, đơn phương chấm dứt hợp đồng lao động, không tiếp tục giao kết hoặc gia hạn hợp đồng lao động, chuyển người lao động làm công việc khác;
c) Phân biệt đối xử về tiền lương, thời giờ làm việc, các quyền và nghĩa vụ khác trong quan hệ lao động;
d) Cản trở, gây khó khăn liên quan đến công việc nhằm làm suy yếu hoạt động của tổ chức đại diện người lao động tại cơ sở.
2. Can thiệp, thao túng quá trình thành lập, bầu cử, xây dựng kế hoạch công tác và tổ chức thực hiện các hoạt động của tổ chức đại diện người lao động tại cơ sở, bao gồm cả việc hỗ trợ tài chính hoặc các biện pháp kinh tế khác nhằm làm vô hiệu hóa hoặc suy yếu việc thực hiện chức năng đại diện của tổ chức đại diện người lao động tại cơ sở hoặc phân biệt đối xử giữa các tổ chức đại diện người lao động tại cơ sở.
Ý nghĩa của quy định
Điều 175 thể hiện nguyên tắc bảo đảm tính độc lập và tự do của tổ chức đại diện người lao động tại cơ sở. Mục tiêu cốt lõi là ngăn người sử dụng lao động dùng quyền quản lý nhân sự, tiền lương hoặc nguồn lực kinh tế để chi phối hoạt động đại diện của người lao động. Đây là điều khoản bảo vệ nền tảng của quan hệ lao động tập thể, không chỉ bảo vệ từng cá nhân riêng lẻ.
Quy định này không chỉ xử lý hành vi trừng phạt trực tiếp như sa thải, kỷ luật, chấm dứt hợp đồng, mà còn bao quát cả các biện pháp tinh vi hơn như gây khó khăn trong công việc, phân biệt về điều kiện làm việc, hoặc hỗ trợ tài chính nhằm làm vô hiệu hóa tổ chức đại diện. Vì vậy, khi áp dụng điều luật, cần nhìn vào mục đích và tác động thực tế của hành vi, không chỉ nhìn vào hình thức thể hiện bên ngoài.
Điểm cần nắm khi áp dụng
Để kích hoạt Điều 175, phải có dấu hiệu cho thấy hành vi của người sử dụng lao động gắn với việc người lao động thành lập, gia nhập hoặc tham gia hoạt động của tổ chức đại diện người lao động tại cơ sở. Nói cách khác, cần xác định được yếu tố liên hệ giữa biện pháp quản lý của doanh nghiệp và vai trò đại diện của người lao động. Nếu quyết định nhân sự xuất phát từ lý do khách quan, không liên quan đến tư cách thành viên hay hoạt động đại diện, thì chưa đủ căn cứ áp dụng điều này.
Khoản 1 tập trung vào phân biệt đối xử cá nhân: từ điều kiện tuyển dụng, duy trì hợp đồng, trả lương, bố trí công việc cho đến xử lý kỷ luật. Khoản 2 đi xa hơn, xử lý can thiệp mang tính cơ cấu vào quá trình thành lập, bầu cử, xây dựng kế hoạch và vận hành tổ chức đại diện. Đây là hai lớp bảo vệ khác nhau nhưng cùng nhằm ngăn sự chi phối của người sử dụng lao động đối với tổ chức đại diện.
Những hiểu nhầm thường gặp
Không phải mọi quyết định bất lợi đối với người lao động đang tham gia tổ chức đại diện đều mặc nhiên là vi phạm. Vấn đề pháp lý nằm ở động cơ phân biệt đối xử hoặc dấu hiệu can thiệp, thao túng, chứ không chỉ ở kết quả bất lợi đơn thuần. Do đó, khi đánh giá tranh chấp, cần xem xét tính hợp lý của quyết định, thời điểm ban hành, sự khác biệt trong đối xử và các chứng cứ về liên hệ với hoạt động đại diện.
Cũng cần phân biệt giữa quản lý lao động hợp pháp và can thiệp trái phép. Người sử dụng lao động vẫn có quyền tổ chức sản xuất, ban hành nội quy, đánh giá hiệu quả công việc và xử lý vi phạm, nhưng không được dùng các quyền đó như công cụ để triệt tiêu hoạt động đại diện. Đặc biệt, mọi hỗ trợ tài chính hoặc kinh tế chỉ hợp pháp khi không làm mất tính độc lập hoặc tạo ra ưu thế nhằm vô hiệu hóa tổ chức khác.
Lưu ý thực tiễn
Trong thực tế, các tranh chấp theo Điều 175 thường khó ở khâu chứng minh mối liên hệ giữa hành vi của doanh nghiệp và hoạt động đại diện của người lao động. Vì vậy, tài liệu nội bộ, email, biên bản họp, quyết định nhân sự, và sự khác biệt đối xử giữa các nhóm lao động thường là chứng cứ quan trọng. Khi xử lý vụ việc, cần đánh giá toàn bộ chuỗi hành vi để nhận diện bản chất can thiệp, không chỉ một quyết định đơn lẻ.
Đối với doanh nghiệp, cách phòng ngừa hiệu quả nhất là xây dựng quy trình nhân sự minh bạch, tiêu chí đánh giá thống nhất và tách bạch hoàn toàn giữa quản lý lao động với hoạt động của tổ chức đại diện. Đối với người lao động và tổ chức đại diện, cần ghi nhận kịp thời mọi dấu hiệu bất thường để chứng minh yếu tố phân biệt đối xử hoặc thao túng khi phát sinh tranh chấp.