Điều 115 Bộ luật lao động 2019: Nghỉ việc riêng, nghỉ không hưởng lương
Bình luận Điều 115 Bộ luật Lao động 2019 về nghỉ việc riêng, nghỉ không hưởng lương, điều kiện áp dụng và lưu ý thực tiễn.
Điều 115. Nghỉ việc riêng, nghỉ không hưởng lương
1. Người lao động được nghỉ việc riêng mà vẫn hưởng nguyên lương và phải thông báo với người sử dụng lao động trong trường hợp sau đây:
a) Kết hôn: nghỉ 03 ngày;
b) Con đẻ, con nuôi kết hôn: nghỉ 01 ngày;
c) Cha đẻ, mẹ đẻ, cha nuôi, mẹ nuôi; cha đẻ, mẹ đẻ, cha nuôi, mẹ nuôi của vợ hoặc chồng; vợ hoặc chồng; con đẻ, con nuôi chết: nghỉ 03 ngày.
2. Người lao động được nghỉ không hưởng lương 01 ngày và phải thông báo với người sử dụng lao động khi ông nội, bà nội, ông ngoại, bà ngoại, anh, chị, em ruột chết; cha hoặc mẹ kết hôn; anh, chị, em ruột kết hôn.
3. Ngoài quy định tại khoản 1 và khoản 2 Điều này, người lao động có thể thỏa thuận với người sử dụng lao động để nghỉ không hưởng lương.
Ý nghĩa của quy định
Điều 115 thể hiện cách tiếp cận cân bằng giữa kỷ luật lao động và nhu cầu chính đáng của người lao động trong các sự kiện gia đình quan trọng. Nhà làm luật không chỉ ghi nhận quyền nghỉ, mà còn xác định rõ loại việc nào được nghỉ hưởng nguyên lương, loại việc nào chỉ nghỉ không hưởng lương, nhằm tránh áp dụng tùy tiện.
Về bản chất, đây là quyền lao động tối thiểu mang tính bắt buộc đối với người sử dụng lao động. Doanh nghiệp không được đặt ra quy định nội bộ làm giảm mức quyền này, nhưng có thể sắp xếp quy trình thông báo và chứng từ để phục vụ quản trị nhân sự.
Điểm cần nắm khi áp dụng
Khoản 1 là nhóm quyền nghỉ việc riêng có hưởng nguyên lương và gắn với nghĩa vụ thông báo. Điều kiện kích hoạt khá rõ: người lao động thuộc đúng trường hợp luật định, phát sinh sự kiện kết hôn hoặc có người thân chết theo danh mục của điều luật, và thực hiện việc thông báo với người sử dụng lao động.
Khoản 2 là nhóm nghỉ không hưởng lương nhưng vẫn là quyền theo luật, không phải xin phép theo nghĩa hoàn toàn phụ thuộc vào ý chí của doanh nghiệp. Người lao động chỉ cần đáp ứng đúng đối tượng thân nhân và nghĩa vụ thông báo. Đây là điểm dễ bị hiểu nhầm nhất trong thực tế, vì nhiều nơi vẫn coi mọi trường hợp nghỉ đều phải chờ chấp thuận.
Khoản 3 mở ra cơ chế linh hoạt ngoài danh mục cứng của hai khoản đầu. Khi sự kiện cá nhân không thuộc trường hợp luật định, người lao động vẫn có thể thương lượng để nghỉ không hưởng lương, nhưng lúc này căn cứ phát sinh là thỏa thuận, không còn là quyền đương nhiên theo Điều 115.
Các yếu tố pháp lý trọng tâm
Để áp dụng đúng Điều 115, cần xác định đồng thời ba yếu tố: chủ thể là người lao động, sự kiện thực tế thuộc đúng nhóm luật mô tả, và thực hiện nghĩa vụ thông báo theo quy định. Nếu thiếu một trong ba yếu tố này, chế độ nghỉ tương ứng không tự động phát sinh.
Danh mục thân nhân trong điều luật được liệt kê theo kỹ thuật đóng, nghĩa là không được suy rộng sang các quan hệ khác nếu pháp luật không quy định. Vì vậy, các trường hợp như cô, dì, chú, bác, cháu ruột hoặc họ hàng xa không mặc nhiên thuộc phạm vi điều luật này.
Những nhầm lẫn thường gặp
Nhầm lẫn phổ biến là coi nghỉ việc riêng luôn phải có sự đồng ý của người sử dụng lao động. Thực ra, với các trường hợp thuộc khoản 1 và khoản 2, người lao động có quyền nghỉ nếu đã thông báo; doanh nghiệp không được tùy tiện từ chối để phủ nhận quyền luật định.
Nhầm lẫn thứ hai là đồng nhất mọi trường hợp nghỉ không hưởng lương với chế độ nghỉ theo khoản 3. Trên thực tế, khoản 3 chỉ áp dụng khi sự việc không nằm trong khoản 1 hoặc khoản 2 và hai bên có thỏa thuận. Đây là cơ chế bổ sung, không thay thế quyền nghỉ đã được luật xác lập.
Nhầm lẫn thứ ba là bỏ qua yếu tố thông báo. Dù luật không quy định thủ tục quá phức tạp, việc không thông báo kịp thời có thể gây tranh chấp về tính hợp lệ của ngày nghỉ và ảnh hưởng đến đánh giá chấp hành nội quy lao động.
Lưu ý thực tiễn
Khi xử lý hồ sơ nghỉ việc riêng, doanh nghiệp nên yêu cầu người lao động xác nhận sự kiện bằng tài liệu phù hợp như giấy đăng ký kết hôn, giấy báo tử hoặc giấy tờ chứng minh quan hệ thân nhân. Mục đích của việc này là kiểm tra căn cứ áp dụng, không phải tạo thêm điều kiện hạn chế quyền nghỉ.
Trong quan hệ lao động thực tiễn, nên tách bạch rõ giữa chế độ nghỉ việc riêng, nghỉ phép năm và nghỉ không hưởng lương theo thỏa thuận. Cách phân loại này giúp tránh ghi nhận sai công, sai lương và giảm tranh chấp về quyền lợi.
Điều 115 mang tính nền tảng trong quản trị nhân sự vì chạm trực tiếp đến các biến cố gia đình quan trọng của người lao động. Áp dụng đúng điều này không chỉ bảo đảm tuân thủ pháp luật mà còn phản ánh chuẩn mực ứng xử tối thiểu trong quan hệ lao động.