Điều 114 Bộ luật lao động 2019: Ngày nghỉ hằng năm tăng thêm theo thâm niên làm việc
Bình luận Điều 114 Bộ luật Lao động 2019 về ngày nghỉ hằng năm tăng thêm theo thâm niên làm việc, điều kiện áp dụng và lỗi nhầm thường gặp.
Điều 114. Ngày nghỉ hằng năm tăng thêm theo thâm niên làm việc
Cứ đủ 05 năm làm việc cho một người sử dụng lao động thì số ngày nghỉ hằng năm của người lao động theo quy định tại khoản 1 Điều 113 của Bộ luật này được tăng thêm tương ứng 01 ngày.
Ý nghĩa của quy định
Điều 114 không tạo ra một chế độ ưu đãi mang tính tùy nghi, mà là cơ chế tăng quyền nghỉ hằng năm theo thâm niên. Cách thiết kế này cho thấy pháp luật lao động coi thời gian gắn bó ổn định với một người sử dụng lao động là căn cứ hợp lý để mở rộng quyền nghỉ ngơi. Về thực tiễn, đây là quy định bảo vệ sức khỏe lao động, đồng thời khuyến khích quan hệ lao động bền vững.
Quy định này phải được đọc cùng khoản 1 Điều 113 Bộ luật Lao động 2019, vì Điều 114 chỉ làm tăng thêm số ngày nghỉ hằng năm đã có sẵn theo nhóm công việc tương ứng. Nói cách khác, Điều 114 không tự xác lập quyền nghỉ phép độc lập, mà chỉ làm “phần cộng thêm” khi người lao động đã có quyền nghỉ hằng năm theo Điều 113.
Điều kiện để được cộng thêm ngày nghỉ
Điểm kích hoạt duy nhất của Điều 114 là người lao động đủ 05 năm làm việc cho một người sử dụng lao động. Mốc này phải được hiểu là thời gian làm việc với đúng chủ thể sử dụng lao động đang có nghĩa vụ chi trả phép, không phải tổng thâm niên cộng dồn ở nhiều doanh nghiệp khác nhau. Khi đủ mỗi 05 năm, số ngày nghỉ hằng năm được tăng thêm 01 ngày; đạt 10 năm thì tăng thêm 02 ngày; 15 năm thì tăng thêm 03 ngày.
Cần phân biệt rõ “thâm niên làm việc” trong Điều 114 với “thời gian công tác” theo nghĩa rộng trong các chế độ khác của pháp luật. Nếu người lao động chuyển sang người sử dụng lao động mới thì thâm niên để tính phép tại nơi làm việc mới được tính lại từ đầu, trừ trường hợp pháp luật chuyên ngành hoặc thỏa thuận lao động có lợi hơn quy định khác.
Điểm dễ nhầm trong thực tế
Nhầm lẫn phổ biến là cho rằng cứ làm việc đủ 05 năm ở bất kỳ đâu thì đương nhiên được cộng thêm 01 ngày phép. Cách hiểu này không đúng, vì điều luật gắn trực tiếp với một người sử dụng lao động. Một nhầm lẫn khác là cộng ngày phép thâm niên ngay cả khi người lao động chưa đủ điều kiện hưởng nghỉ hằng năm cơ bản theo Điều 113; trên thực tế, phần tăng thêm chỉ phát sinh trên nền số ngày nghỉ hằng năm đã được xác định.
Trong doanh nghiệp, sai sót thường nằm ở cách tính thời điểm đủ 05 năm và cách quy đổi số ngày phép khi người lao động chưa làm đủ năm hoặc nghỉ việc giữa chừng. Việc tính toán phải nhất quán theo hồ sơ lao động, thời điểm giao kết và quá trình làm việc thực tế tại chính doanh nghiệp đó. Nếu không kiểm soát chặt, doanh nghiệp dễ thiếu phép hoặc ghi nhận vượt phép, dẫn đến tranh chấp về tiền lương nghỉ hằng năm hoặc thanh toán phép chưa nghỉ.
Lưu ý khi áp dụng
Điều 114 cần được áp dụng cùng hệ thống quy định về nghỉ hằng năm và thanh toán tiền lương trong thời gian nghỉ phép. Khi người lao động chưa làm đủ 12 tháng, số ngày phép cơ bản phải được tính theo tỷ lệ tương ứng, sau đó mới xét phần tăng thêm nếu đã đủ điều kiện thâm niên trong năm đó. Vì vậy, không thể chỉ nhìn vào số năm làm việc mà bỏ qua cách tính tương ứng theo tháng làm việc thực tế.
Về quản trị nhân sự, doanh nghiệp nên theo dõi riêng mốc 05 năm để tự động cập nhật số ngày phép cho từng người lao động. Về phía người lao động, cần kiểm tra hồ sơ quá trình làm việc, hợp đồng lao động, thời điểm bắt đầu làm việc và số ngày phép đã được ghi nhận trong từng năm để bảo đảm quyền lợi.
Kết luận áp dụng
Giá trị thực tiễn của Điều 114 nằm ở tính đơn giản nhưng dễ nhầm: chỉ cần đủ 05 năm làm việc với cùng một người sử dụng lao động là phát sinh thêm 01 ngày nghỉ hằng năm. Quy định này vừa là công cụ bảo vệ sức khỏe người lao động, vừa là chuẩn mực để doanh nghiệp tính phép minh bạch, thống nhất và hạn chế tranh chấp.