Điều 386 Bộ luật hình sự 2015: Tội trốn khỏi nơi giam, giữ hoặc trốn khi đang bị áp giải, đang bị xét xử

Bình luận pháp lý ngắn gọn về Điều 386 BLHS 2015: dấu hiệu cấu thành, tình tiết tăng nặng và lưu ý áp dụng thực tiễn.

Điều 386. Tội trốn khỏi nơi giam, giữ hoặc trốn khi đang bị áp giải, đang bị xét xử

1. Người nào đang bị tạm giữ, tạm giam, áp giải, xét xử hoặc chấp hành án phạt tù mà bỏ trốn, thì bị phạt tù từ 06 tháng đến 03 năm.

2. Phạm tội thuộc một trong các trường hợp sau đây, thì bị phạt tù từ 03 năm đến 10 năm:

a) Có tổ chức;

b) Dùng vũ lực đối với người canh gác hoặc người áp giải.

Ý nghĩa của điều luật

Điều 386 được đặt ra để bảo đảm tính nghiêm minh của hoạt động giam giữ, áp giải, xét xử và thi hành án. Nhà làm luật không chỉ xử lý việc “bỏ trốn” như một hành vi vi phạm kỷ luật, mà xem đây là hành vi xâm hại trật tự tư pháp và sự quản lý hợp pháp của Nhà nước. Vì vậy, trọng tâm của điều luật nằm ở việc bảo vệ sự kiểm soát hợp pháp đối với người đang bị tạm giữ, tạm giam, đang bị áp giải, đang bị xét xử hoặc đang chấp hành án phạt tù.

Điểm cần nắm khi áp dụng

Dấu hiệu cốt lõi để áp dụng Điều 386 là người thực hiện hành vi đang ở trong một trong các trạng thái luật định và đã thực sự bỏ trốn khỏi sự quản lý, giám sát hợp pháp. Không phải mọi hành vi rời khỏi nơi giam giữ đều đương nhiên cấu thành tội phạm; phải có yếu tố thoát ra trái phép, có ý chí chủ động của người đang bị quản lý. Cấu thành cơ bản theo khoản 1 được hoàn thành khi hành vi bỏ trốn xảy ra, không đòi hỏi phải có hậu quả thiệt hại vật chất riêng biệt.

Tình tiết làm tăng nặng

Khoản 2 tập trung vào hai tình huống thể hiện mức độ nguy hiểm cao hơn rõ rệt: có tổ chứcdùng vũ lực đối với người canh gác hoặc người áp giải. Đây là những tình tiết cho thấy việc trốn thoát không còn mang tính đơn lẻ, bột phát mà đã có sự chuẩn bị hoặc có hành vi chống trả trực tiếp lực lượng làm nhiệm vụ. Khi rơi vào các trường hợp này, khung hình phạt được nâng lên từ 03 năm đến 10 năm tù.

Những hiểu nhầm thường gặp

Một nhầm lẫn phổ biến là cho rằng chỉ khi trốn khỏi trại giam mới bị xử lý. Thực tế, điều luật còn bao gồm cả trường hợp đang bị tạm giữ, tạm giam, đang bị áp giải hoặc đang bị xét xử mà bỏ trốn. Một nhầm lẫn khác là coi mọi xô xát trong quá trình bỏ trốn đều tự động làm phát sinh khoản 2; trên thực tế, chỉ khi có dùng vũ lực đối với người canh gác hoặc người áp giải mới đủ điều kiện định khung tăng nặng theo điều này.

Lưu ý thực tiễn

Khi xử lý vụ việc, cần xác định rõ tư cách pháp lý của người bỏ trốn tại thời điểm xảy ra hành vi, vì đây là điều kiện then chốt để phân biệt với các vi phạm hành chính hoặc vi phạm nội quy cơ sở giam giữ. Nếu người phạm tội đồng thời có hành vi gây thương tích, đe dọa tính mạng hoặc xâm hại khác, cơ quan tiến hành tố tụng phải xem xét thêm trách nhiệm hình sự tương ứng đối với từng hành vi độc lập. Điều 386 vì thế không chỉ trừng phạt hành vi “đi trốn”, mà còn bảo vệ trực tiếp tính toàn vẹn của quá trình tư pháp hình sự.

Điều 386 xử lý những ai?
Người đang bị tạm giữ, tạm giam, áp giải, xét xử hoặc chấp hành án phạt tù mà bỏ trốn đều có thể bị truy cứu theo Điều 386 Bộ luật Hình sự.
Chỉ cần rời khỏi nơi giam giữ là đủ cấu thành tội phạm chưa?
Không. Phải là hành vi bỏ trốn trái phép, tức thoát khỏi sự quản lý, giám sát hợp pháp của cơ quan có thẩm quyền.
Khi nào áp dụng khung hình phạt nặng hơn?
Khi phạm tội có tổ chức hoặc dùng vũ lực đối với người canh gác, người áp giải thì áp dụng khung từ 03 năm đến 10 năm tù.
Có phải mọi trường hợp bỏ trốn đều bị coi là tội phạm?
Không. Cần xác định đúng tình trạng pháp lý của người thực hiện và tính chất bỏ trốn trái phép; nếu không đủ dấu hiệu, không áp dụng Điều 386.
Nếu khi bỏ trốn có gây thương tích thì xử lý thế nào?
Ngoài Điều 386, người phạm tội còn có thể bị xem xét thêm trách nhiệm hình sự về tội cố ý gây thương tích hoặc tội khác tương ứng nếu đủ dấu hiệu.
Mục lục văn bản