Điều 346 Bộ luật hình sự 2015: Tội vi phạm quy chế về khu vực biên giới
Bình luận Điều 346 Bộ luật Hình sự 2015: điều kiện truy cứu, dấu hiệu cấu thành và lưu ý khi áp dụng tại khu vực biên giới.
Điều 346. Tội vi phạm quy chế về khu vực biên giới
1. Người nào vi phạm quy định về cư trú, đi lại hoặc các quy định khác về khu vực biên giới, đã bị xử phạt vi phạm hành chính về hành vi này hoặc đã bị kết án về tội này, chưa được xóa án tích mà còn vi phạm, thì bị phạt tiền từ 10.000.000 đồng đến 100.000.000 đồng hoặc phạt tù từ 06 tháng đến 03 năm.
2. Tái phạm nguy hiểm[335] hoặc phạm tội gây ảnh hưởng xấu đến an ninh, trật tự, an toàn xã hội khu vực biên giới, thì bị phạt tù từ 02 năm đến 07 năm.
3. Người phạm tội còn có thể bị phạt tiền từ 5.000.000 đồng đến 50.000.000 đồng, cấm cư trú từ[336] 01 năm đến 05 năm.
Ý nghĩa của điều luật
Điều 346 không xử lý mọi vi phạm nhỏ lẻ ở khu vực biên giới như một tội phạm ngay từ đầu. Cách thiết kế này cho thấy chính sách hình sự chỉ can thiệp khi người vi phạm đã bị nhắc nhở bằng chế tài hành chính hoặc đã từng bị kết án nhưng vẫn tiếp tục vi phạm.
Điều luật phản ánh yêu cầu bảo vệ an ninh, trật tự và khả năng kiểm soát người, phương tiện, hoạt động trong khu vực biên giới. Đây là vùng có tính nhạy cảm cao về quốc phòng, an ninh nên hành vi cư trú, đi lại trái quy chế không được nhìn nhận như vi phạm thông thường.
Điểm cần nắm khi áp dụng
Để áp dụng khoản 1, phải có đủ ba nhóm dấu hiệu: có hành vi vi phạm quy định về cư trú, đi lại hoặc quy định khác về khu vực biên giới; đã bị xử phạt vi phạm hành chính về chính hành vi đó hoặc đã bị kết án về tội này; và chưa được xóa án tích mà còn vi phạm. Thiếu một trong các điều kiện này thì chưa thể truy cứu trách nhiệm hình sự theo khoản 1.
Khoản 2 là khung tăng nặng, áp dụng khi người phạm tội thuộc trường hợp tái phạm nguy hiểm hoặc hành vi gây ảnh hưởng xấu đến an ninh, trật tự, an toàn xã hội khu vực biên giới. Đây là dấu hiệu cho thấy mức độ nguy hiểm đã vượt xa vi phạm đơn lẻ, nên hình phạt được nâng lên đáng kể.
Khoản 3 quy định hình phạt bổ sung gồm phạt tiền và cấm cư trú. Trong thực tiễn, cấm cư trú có ý nghĩa trực tiếp đối với người đã lợi dụng việc sinh sống hoặc qua lại ở khu vực biên giới để tiếp tục vi phạm quy chế quản lý.
Cách hiểu đúng và sai thường gặp
Không phải cứ vào khu vực biên giới không đúng quy định là đương nhiên phạm tội. Điều 346 đòi hỏi phải có tiền sử bị xử phạt hành chính hoặc bị kết án về chính hành vi này mà còn vi phạm, trừ trường hợp thuộc khung tăng nặng của khoản 2.
Cũng cần phân biệt điều luật này với các tội liên quan đến xuất nhập cảnh trái phép hoặc tổ chức đưa người vượt biên. Điều 346 chỉ nhắm vào hành vi vi phạm quy chế cư trú, đi lại và quy định quản lý trong khu vực biên giới, không bao trùm mọi hành vi vượt biên trái phép.
Lưu ý thực tiễn
Khi xử lý vụ việc, cần kiểm tra chính xác văn bản quy chế áp dụng cho từng khu vực biên giới, vì “quy định khác” trong điều luật là căn cứ pháp lý trực tiếp để xác định hành vi vi phạm. Đồng thời phải xác minh rõ tình trạng đã bị xử phạt hành chính, đã có án tích hay tái phạm nguy hiểm để tránh nhầm lẫn giữa vi phạm hành chính và tội phạm.
Về chủ thể, đây không phải tội danh đòi hỏi chủ thể đặc biệt; bất kỳ người có năng lực trách nhiệm hình sự và đủ tuổi luật định đều có thể bị truy cứu nếu thỏa mãn các dấu hiệu của điều luật.