Điều 22 Bộ luật hình sự 2015: Phòng vệ chính đáng
Bình luận Điều 22 BLHS 2015 về phòng vệ chính đáng, ranh giới tự vệ hợp pháp và vượt quá giới hạn.
Điều 22. Phòng vệ chính đáng
1. Phòng vệ chính đáng là hành vi của người vì bảo vệ quyền hoặc lợi ích chính đáng của mình, của người khác hoặc lợi ích của Nhà nước, của cơ quan, tổ chức mà chống trả lại một cách cần thiết người đang có hành vi xâm phạm các lợi ích nói trên.
Phòng vệ chính đáng không phải là tội phạm.
2. Vượt quá giới hạn phòng vệ chính đáng là hành vi chống trả rõ ràng quá mức cần thiết, không phù hợp với tính chất và mức độ nguy hiểm cho xã hội của hành vi xâm hại.
Người có hành vi vượt quá giới hạn phòng vệ chính đáng phải chịu trách nhiệm hình sự theo quy định của Bộ luật này.
Ý nghĩa của quy định
Điều 22 thể hiện quan điểm nhất quán của pháp luật hình sự: bảo vệ quyền, lợi ích hợp pháp là quyền được thừa nhận, nhưng việc bảo vệ đó phải diễn ra trong giới hạn cần thiết. Nhà làm luật không coi phòng vệ chính đáng là tội phạm vì đây là hành vi nhằm ngăn chặn sự xâm hại đang diễn ra đối với người phòng vệ, người khác hoặc lợi ích của Nhà nước, cơ quan, tổ chức. Quy định này vừa bảo vệ người ngay tình tự vệ, vừa ngăn việc lợi dụng tự vệ để trả thù hoặc gây hại quá mức.
Điều kiện để được coi là phòng vệ chính đáng
Muốn áp dụng Điều 22, phải có hành vi xâm phạm đang tồn tại và người phòng vệ chống trả trực tiếp người đang thực hiện hành vi đó. Việc chống trả phải là cần thiết, tức là đủ để ngăn chặn nguy cơ xâm hại trong hoàn cảnh cụ thể, không đòi hỏi sự cân bằng tuyệt đối về phương tiện hay hậu quả. Nếu thiếu một trong các dấu hiệu này, hành vi dễ bị chuyển sang đánh giá là vượt quá giới hạn phòng vệ chính đáng hoặc là hành vi trái pháp luật khác.
Yếu tố quan trọng nhất khi áp dụng là đánh giá hoàn cảnh thực tế: mức độ tấn công, thời điểm xảy ra, khả năng thoát ly, phương tiện sẵn có và mức độ nguy hiểm mà hành vi xâm hại đặt ra. Đây là đánh giá theo tình huống cụ thể, không thể tách khỏi diễn biến thực tế của vụ việc. Vì vậy, cùng một kết quả thiệt hại nhưng trong bối cảnh khác nhau có thể được xác định pháp lý khác nhau.
Ranh giới với vượt quá giới hạn phòng vệ chính đáng
Khoản 2 Điều 22 xác lập rõ: nếu chống trả rõ ràng quá mức cần thiết và không phù hợp với tính chất, mức độ nguy hiểm của hành vi xâm hại thì không còn là phòng vệ chính đáng. Điểm này đặc biệt quan trọng trong thực tiễn, vì nhiều trường hợp người bị tấn công có thật nhưng phản ứng lại quá mạnh, kéo dài hoặc chuyển từ ngăn chặn sang tấn công. Khi đó, hành vi không được loại trừ trách nhiệm hình sự như phòng vệ chính đáng.
Hiểu sai thường gặp là cho rằng cứ bị tấn công thì mọi hành vi chống trả đều hợp pháp. Thực tế, pháp luật chỉ bảo vệ sự chống trả trong giới hạn cần thiết để tự vệ, không bảo vệ hành vi trả đũa hoặc gây thiệt hại vượt xa mục đích ngăn chặn. Vì vậy, việc xác định “giới hạn” là khâu then chốt nhất trong áp dụng điều luật này.
Lưu ý thực tiễn khi đánh giá vụ việc
Trong tranh chấp hoặc tố tụng hình sự, cơ quan tiến hành tố tụng phải làm rõ người bị thiệt hại trước là người đang xâm hại hay đã chấm dứt hành vi xâm hại. Nếu hành vi tấn công đã dừng mà bên kia tiếp tục truy đuổi, đánh tiếp hoặc gây thương tích thêm, tình tiết này thường làm thay đổi bản chất pháp lý của vụ việc. Ngược lại, nếu người phòng vệ phản ứng ngay trong lúc nguy hiểm đang hiện hữu, khả năng được xác định là phòng vệ chính đáng sẽ cao hơn.
Điều 22 cũng cho thấy pháp luật không yêu cầu người phòng vệ phải chịu thiệt hại một cách thụ động. Tuy nhiên, để được bảo vệ, hành vi phản kháng phải hướng đúng vào người đang xâm hại và phải tương xứng với mục đích ngăn chặn. Đây là cơ sở thực tiễn quan trọng để phân biệt phòng vệ chính đáng với gây thương tích do nóng giận, trả thù hoặc sử dụng vũ lực quá mức.
Điểm cần ghi nhớ
- Phòng vệ chính đáng chỉ phát sinh khi có hành vi xâm hại đang diễn ra.
- Chống trả phải nhằm bảo vệ lợi ích hợp pháp và phải cần thiết trong hoàn cảnh cụ thể.
- Chống trả quá mức, không tương xứng với mức độ nguy hiểm sẽ bị coi là vượt quá giới hạn phòng vệ chính đáng.
- Vượt quá giới hạn phòng vệ chính đáng vẫn có thể bị truy cứu trách nhiệm hình sự theo quy định tương ứng của Bộ luật Hình sự.