Điều 177 Bộ luật hình sự 2015: Tội sử dụng trái phép tài sản
Bình luận Điều 177 BLHS 2015 về tội sử dụng trái phép tài sản: dấu hiệu cấu thành, khung hình phạt và lưu ý áp dụng.
Điều 177. Tội sử dụng trái phép tài sản
1. Người nào vì vụ lợi mà sử dụng trái phép tài sản của người khác trị giá từ 100.000.000 đồng đến dưới 500.000.000 đồng, đã bị xử lý kỷ luật, xử phạt vi phạm hành chính về hành vi này hoặc đã bị kết án về tội này, chưa được xóa án tích mà còn vi phạm hoặc dưới 500.000.000 đồng nhưng[106] tài sản là di vật, cổ vật[107] nếu không thuộc trường hợp quy định tại Điều 219 và[108] Điều 220 của Bộ luật này, thì bị phạt tiền từ 10.000.000 đồng đến 50.000.000 đồng, phạt cải tạo không giam giữ đến 02 năm hoặc phạt tù từ 03 tháng đến 02 năm.
2. Phạm tội thuộc một trong các trường hợp sau đây, thì bị phạt tiền từ 50.000.000 đồng đến 100.000.000 đồng hoặc phạt tù từ 01 năm đến 05 năm:
a) Tài sản trị giá từ 500.000.000 đồng đến dưới 1.500.000.000 đồng;
b) Tài sản là bảo vật quốc gia;
c) Phạm tội 02 lần trở lên;
d) Lợi dụng chức vụ, quyền hạn;
đ) Tái phạm nguy hiểm.
3. Phạm tội sử dụng trái phép tài sản trị giá 1.500.000.000 đồng trở lên, thì bị phạt tù từ 03 năm đến 07 năm.
4. Người phạm tội còn có thể bị phạt tiền từ 5.000.000 đồng đến 20.000.000 đồng, cấm đảm nhiệm chức vụ, cấm hành nghề hoặc làm công việc nhất định từ 01 năm đến 05 năm.
Trọng tâm bảo vệ của điều luật
Điều 177 Bộ luật Hình sự 2015 hướng đến việc bảo vệ quyền sở hữu ở khía cạnh quyền sử dụng, khai thác công dụng và hưởng lợi từ tài sản. Nhà làm luật không chỉ xử lý hành vi chiếm đoạt, mà còn xử lý trường hợp người có được tài sản hợp pháp hoặc tiếp cận tài sản hợp pháp nhưng tự ý dùng tài sản trái ý chí của chủ sở hữu hoặc người quản lý hợp pháp. Vì vậy, bản chất của tội danh này nằm ở sự lạm dụng quyền sử dụng, không phải ở việc lấy tài sản ra khỏi sự quản lý của chủ tài sản. Điểm này giúp phân định điều luật với các tội xâm phạm sở hữu có yếu tố chiếm đoạt.
Điều kiện để bị truy cứu
Muốn áp dụng Điều 177, phải có đồng thời hai lớp dấu hiệu cốt lõi: hành vi sử dụng trái phép và yếu tố vụ lợi. Vụ lợi là động cơ nhằm thu lợi cho mình hoặc cho người khác, nên không phải mọi hành vi sử dụng sai thỏa thuận đều đương nhiên là tội phạm. Điều luật còn đặt ra các ngưỡng định lượng và điều kiện tái phạm, như giá trị tài sản từ 100 triệu đồng đến dưới 500 triệu đồng; hoặc dưới ngưỡng này nhưng là di vật, cổ vật; hoặc đã từng bị xử lý kỷ luật, xử phạt vi phạm hành chính, kết án về hành vi này mà chưa được xóa án tích. Khi xác định trách nhiệm hình sự, cần kiểm tra chính xác giá trị tài sản, tình trạng pháp lý của tài sản và tiền sử vi phạm của người thực hiện hành vi.
Cách hiểu đúng về các khung hình phạt
Khung cơ bản của Điều 177 áp dụng cho trường hợp giá trị tài sản ở mức thấp hơn, nhưng vẫn đủ điều kiện truy cứu theo quy định của điều luật. Khung tăng nặng được thiết kế theo hướng xử lý nghiêm các trường hợp tài sản có giá trị lớn hơn, tài sản là bảo vật quốc gia, phạm tội nhiều lần, lợi dụng chức vụ, quyền hạn hoặc tái phạm nguy hiểm. Việc tăng nặng ở đây phản ánh quan điểm của nhà làm luật: cùng là sử dụng trái phép, nhưng mức độ nguy hiểm xã hội tăng lên rõ rệt khi hành vi được lặp lại, được thực hiện bằng quyền lực chức vụ, hoặc xâm hại đối tượng tài sản có giá trị đặc biệt. Đây là căn cứ thực tiễn quan trọng để định khung chính xác, tránh áp dụng máy móc theo giá trị tài sản בלבד.
Những nhầm lẫn thường gặp
Nhầm lẫn phổ biến nhất là coi mọi hành vi dùng tài sản không được phép đều là tội phạm. Trên thực tế, Điều 177 chỉ xử lý hành vi có đủ dấu hiệu luật định, đặc biệt là yếu tố vụ lợi và các điều kiện định lượng hoặc tái phạm; nhiều tranh chấp dân sự, vi phạm hợp đồng hoặc vi phạm nội quy chỉ dừng ở trách nhiệm dân sự, hành chính, hoặc kỷ luật. Nhầm lẫn thứ hai là đồng nhất “sử dụng trái phép” với “chiếm đoạt trái phép”; hai hành vi này khác nhau ở mục đích và hậu quả pháp lý. Nhầm lẫn thứ ba là bỏ qua việc kiểm tra xem tài sản thuộc trường hợp đặc biệt như di vật, cổ vật, bảo vật quốc gia, vì đây là những tình tiết có thể làm thay đổi cách định tội và khung hình phạt.
Lưu ý khi áp dụng vào vụ việc cụ thể
Trong thực tiễn, cần làm rõ người thực hiện hành vi có quyền sử dụng tài sản hay không, có vượt quá phạm vi được phép hay không, và việc sử dụng đó có nhằm vụ lợi hay không. Cũng cần tách bạch giữa thiệt hại phát sinh do hành vi sử dụng trái phép với thiệt hại do nguyên nhân khác, vì yếu tố này ảnh hưởng trực tiếp đến việc định tội và định khung. Nếu tài sản là phương tiện giao thông hoặc tài sản có tính chất đặc thù, việc đánh giá hậu quả phải bám sát hồ sơ vụ việc và cách định giá tài sản. Khi dấu hiệu pháp lý chưa rõ ràng, việc suy đoán theo hướng hình sự hóa là không phù hợp; phải ưu tiên xác định đúng ranh giới giữa vi phạm hình sự và vi phạm dân sự, hành chính.