Điều 687 Bộ luật dân sự 2015: Bồi thường thiệt hại ngoài hợp đồng
Bình luận Điều 687 BLDS 2015 về luật áp dụng cho bồi thường thiệt hại ngoài hợp đồng có yếu tố nước ngoài.
Điều 687. Bồi thường thiệt hại ngoài hợp đồng
1. Các bên được thỏa thuận lựa chọn pháp luật áp dụng cho việc bồi thường thiệt hại ngoài hợp đồng, trừ trường hợp quy định tại khoản 2 Điều này. Trường hợp không có thỏa thuận thì pháp luật của nước nơi phát sinh hậu quả của sự kiện gây thiệt hại được áp dụng.
2. Trường hợp bên gây thiệt hại và bên bị thiệt hại có nơi cư trú, đối với cá nhân hoặc nơi thành lập, đối với pháp nhân tại cùng một nước thì pháp luật của nước đó được áp dụng.
Trọng tâm của Điều 687
Điều 687 không trực tiếp quy định điều kiện phát sinh trách nhiệm bồi thường thiệt hại ngoài hợp đồng, mà chỉ trả lời câu hỏi pháp luật nào được áp dụng khi quan hệ này có yếu tố nước ngoài. Đây là kỹ thuật tư pháp quốc tế nhằm giải quyết xung đột pháp luật, bảo đảm tranh chấp được xác định theo một hệ quy chiếu rõ ràng, thay vì phụ thuộc ngẫu nhiên vào nơi khởi kiện hay nơi cư trú của một bên.
Điểm đáng chú ý là luật cho phép các bên thỏa thuận chọn pháp luật áp dụng, trừ trường hợp ngoại lệ tại khoản 2 Điều 687. Cách tiếp cận này đề cao quyền tự định đoạt của các chủ thể trong quan hệ dân sự có yếu tố nước ngoài, đồng thời vẫn giữ một giới hạn để tránh việc lựa chọn luật làm sai lệch mối liên hệ thực chất của tranh chấp.
Khi nào Điều 687 được kích hoạt
Điều luật này chỉ được đặt ra khi tranh chấp bồi thường thiệt hại ngoài hợp đồng có yếu tố nước ngoài. Trong thực tiễn, yếu tố này thường xuất hiện khi có bên nước ngoài, tài sản ở nước ngoài, hành vi gây thiệt hại xảy ra ở nước ngoài hoặc hậu quả thiệt hại phát sinh vượt ra ngoài một quốc gia.
Nếu các bên đã có thỏa thuận hợp lệ về luật áp dụng thì thỏa thuận đó được ưu tiên xem xét trước. Nếu không có thỏa thuận, phải xác định nơi phát sinh hậu quả của sự kiện gây thiệt hại để chọn luật áp dụng theo khoản 1 Điều 687 Bộ luật Dân sự 2015.
Ý nghĩa của quy tắc ưu tiên và ngoại lệ
Khoản 1 thể hiện nguyên tắc linh hoạt: các bên có thể chủ động chọn luật, nhưng khi im lặng thì pháp luật nơi phát sinh hậu quả thiệt hại sẽ điều chỉnh. Quy tắc này phản ánh mối liên hệ gần nhất với quan hệ tranh chấp, vì hậu quả thiệt hại thường gắn trực tiếp với địa bàn chịu ảnh hưởng thực tế của hành vi gây thiệt hại.
Khoản 2 là ngoại lệ quan trọng: nếu bên gây thiệt hại và bên bị thiệt hại cùng có nơi cư trú, đối với cá nhân, hoặc cùng có nơi thành lập, đối với pháp nhân, tại một nước thì áp dụng pháp luật của nước đó. Đây là cơ chế đơn giản hóa việc xác định luật áp dụng, tránh phải tách tranh chấp ra khỏi môi trường pháp lý chung mà cả hai bên đều gắn bó.
Lưu ý khi áp dụng thực tiễn
Không nên nhầm Điều 687 với quy định về căn cứ phát sinh trách nhiệm bồi thường. Điều này chỉ giải quyết luật áp dụng, còn việc có phải bồi thường hay không, mức bồi thường bao nhiêu, lỗi và thiệt hại được xác định thế nào thì phải quay về pháp luật được dẫn chiếu áp dụng.
Một nhầm lẫn thường gặp là mặc định luôn áp dụng pháp luật Việt Nam chỉ vì vụ việc được giải quyết tại Việt Nam. Trên thực tế, Điều 687 ưu tiên luật do các bên chọn hoặc luật nơi phát sinh hậu quả thiệt hại, nên thẩm quyền giải quyết và luật áp dụng là hai vấn đề khác nhau, không đồng nhất.
Khi lập luận tranh chấp, cần xác định chính xác ba điểm: có yếu tố nước ngoài hay không, có thỏa thuận chọn luật hợp lệ hay không, và hai bên có cùng nơi cư trú hoặc nơi thành lập ở cùng một nước hay không. Chỉ cần sai ở một trong ba điểm này, toàn bộ hướng dẫn áp dụng luật có thể thay đổi.
Điểm cần nhớ
- Ưu tiên thỏa thuận của các bên về luật áp dụng, trừ ngoại lệ của khoản 2.
- Nếu không có thỏa thuận, áp dụng pháp luật nơi phát sinh hậu quả thiệt hại.
- Nếu hai bên cùng cư trú hoặc cùng thành lập tại một nước, áp dụng pháp luật của nước đó.
- Điều 687 chỉ xác định luật áp dụng, không quyết định trực tiếp trách nhiệm bồi thường.