Điều 686 Bộ luật dân sự 2015: Thực hiện công việc không có ủy quyền
Bình luận Điều 686 Bộ luật Dân sự 2015 về chọn pháp luật áp dụng cho thực hiện công việc không có ủy quyền có yếu tố nước ngoài.
Điều 686. Thực hiện công việc không có ủy quyền
Các bên được thỏa thuận lựa chọn pháp luật áp dụng cho việc thực hiện công việc không có ủy quyền. Trường hợp không có thỏa thuận thì pháp luật áp dụng là pháp luật của nước nơi thực hiện công việc không có ủy quyền.
Ý nghĩa của điều luật
Điều 686 Bộ luật Dân sự 2015 là quy phạm xung đột trong tư pháp quốc tế, dùng để xác định pháp luật áp dụng đối với quan hệ thực hiện công việc không có ủy quyền có yếu tố nước ngoài. Điều luật này thể hiện cách tiếp cận ổn định: tôn trọng sự thỏa thuận của các bên trước, sau đó mới dùng tiêu chí nơi thực hiện công việc làm căn cứ thay thế. Đây là điểm quan trọng vì cùng một tình huống thực tế, nếu hệ thống pháp luật áp dụng khác nhau thì kết quả về nghĩa vụ hoàn trả chi phí, thù lao hoặc bồi thường có thể khác nhau.
Trọng tâm cần nắm khi áp dụng
Điều luật chỉ phát huy tác dụng khi quan hệ có yếu tố nước ngoài và phát sinh nhu cầu xác định luật điều chỉnh. Nếu các bên có thỏa thuận lựa chọn pháp luật áp dụng thì thỏa thuận đó được ưu tiên. Nếu không có thỏa thuận, pháp luật của nước nơi thực hiện công việc sẽ được áp dụng. Cách thiết kế này nhằm bảo đảm tính dự đoán và thuận tiện cho việc xử lý tranh chấp, nhất là khi việc thực hiện công việc diễn ra trên lãnh thổ của một quốc gia cụ thể.
Điều kiện để “kích hoạt” Điều 686
Trước hết phải là quan hệ thực hiện công việc không có ủy quyền, tức việc một người tự nguyện thực hiện công việc vì lợi ích của người khác mà không có nghĩa vụ trước đó. Tiếp theo, quan hệ này phải có yếu tố nước ngoài, chẳng hạn chủ thể ở các quốc gia khác nhau hoặc công việc được thực hiện ở nước ngoài. Sau cùng, cần xác định có hay không thỏa thuận về luật áp dụng; đây là bước then chốt vì sẽ quyết định việc dùng quy tắc do các bên chọn hay quy tắc mặc định theo nơi thực hiện công việc.
Lưu ý thực tiễn
Không nên nhầm Điều 686 với các quy định về nội dung của quan hệ thực hiện công việc không có ủy quyền tại Chương về nghĩa vụ trong Bộ luật Dân sự. Điều 686 không tự tạo ra quyền yêu cầu hoàn trả chi phí hay trả thù lao, mà chỉ xác định hệ thống pháp luật nào sẽ điều chỉnh các vấn đề đó. Trong thực tiễn tranh chấp, việc xác định đúng “nơi thực hiện công việc” rất quan trọng, vì đó là căn cứ mặc định khi không có thỏa thuận lựa chọn luật. Cũng cần phân biệt trường hợp thực hiện công việc không có ủy quyền với trường hợp có hợp đồng, vì nếu đã có ủy quyền thì không áp dụng điều luật này.
Những hiểu sai thường gặp
Một hiểu nhầm phổ biến là cho rằng Điều 686 cho phép áp dụng ngay pháp luật Việt Nam trong mọi trường hợp có liên quan đến công việc do người khác thực hiện. Thực tế, điều luật ưu tiên luật do các bên lựa chọn; chỉ khi không có thỏa thuận mới chuyển sang luật nơi công việc được thực hiện. Hiểu nhầm khác là coi đây là quy định về điều kiện phát sinh nghĩa vụ; đúng hơn, đây là quy tắc xác định luật áp dụng, còn điều kiện và hậu quả pháp lý cụ thể phải tra cứu theo hệ thống pháp luật được chỉ định.