Điều 473 Bộ luật dân sự 2015: Giá thuê
Bình luận Điều 473 BLDS 2015: nguyên tắc thỏa thuận giá thuê, khi nào dùng giá thị trường và lưu ý tránh tranh chấp.
Điều 473. Giá thuê
1. Giá thuê do các bên thỏa thuận hoặc do người thứ ba xác định theo yêu cầu của các bên, trừ trường hợp luật có quy định khác.
2. Trường hợp không có thỏa thuận hoặc thỏa thuận không rõ ràng thì giá thuê được xác định theo giá thị trường tại địa điểm và thời điểm giao kết hợp đồng thuê.
Trọng tâm của Điều luật
Điều 473 xác lập một nguyên tắc rất rõ: giá thuê trước hết do các bên tự quyết, và chỉ khi thiếu thỏa thuận hoặc thỏa thuận mơ hồ thì mới áp dụng cách xác định theo giá thị trường. Cách thiết kế này cho thấy pháp luật ưu tiên tính linh hoạt của giao dịch thuê, đồng thời tạo “van an toàn” để xử lý trường hợp hợp đồng không đủ rõ ràng.
Trong thực tiễn, điều khoản này có giá trị đặc biệt ở giai đoạn đàm phán và soạn thảo hợp đồng. Nếu hợp đồng đã ghi rõ giá thuê, cách tính giá, kỳ điều chỉnh hoặc phương thức xác định giá, thì cơ quan giải quyết tranh chấp sẽ ưu tiên tôn trọng thỏa thuận đó.
Khi nào Điều 473 được áp dụng
Điều luật được kích hoạt khi phát sinh tranh chấp hoặc khoảng trống về giá thuê trong hợp đồng thuê tài sản. Trường hợp các bên đã có thỏa thuận rõ ràng thì không dùng giá thị trường để thay thế, vì giá thị trường chỉ là căn cứ dự phòng khi thỏa thuận thiếu hoặc không rõ.
Khái niệm “thỏa thuận không rõ ràng” là điểm dễ phát sinh tranh cãi nhất. Thực tế thường gặp là hợp đồng chỉ ghi “theo giá thị trường”, “theo thỏa thuận sau”, hoặc không xác định được cách tính, thời điểm thanh toán, đơn vị tính, khiến điều khoản giá thuê mất tính xác định và phải quay về cơ chế của khoản 2.
Lưu ý thực tiễn khi áp dụng
Giá thuê theo Điều 473 không đồng nghĩa với quyền tự ý tăng giá trong thời gian hợp đồng đang thực hiện. Nếu các bên đã ấn định giá thuê, việc điều chỉnh phải dựa trên thỏa thuận hoặc căn cứ pháp luật chuyên ngành, không thể đơn phương thay đổi chỉ vì biến động thị trường.
Khi cần xác định “giá thị trường”, điểm mấu chốt là địa điểm và thời điểm giao kết hợp đồng, không phải thời điểm tranh chấp phát sinh. Đây là cách pháp luật tránh việc một bên lợi dụng biến động giá sau này để làm lệch ý chí giao kết ban đầu.
Hiểu đúng để tránh tranh chấp
Một nhầm lẫn phổ biến là cho rằng chỉ cần không ghi mức tiền cụ thể thì hợp đồng vẫn có thể lấy giá thị trường ở bất kỳ thời điểm nào để tính. Cách hiểu này không đúng, vì Điều 473 chỉ cho phép áp dụng giá thị trường tại thời điểm giao kết, và chỉ khi hợp đồng thực sự thiếu hoặc mơ hồ về giá thuê.
Nhầm lẫn thứ hai là coi giá thuê và cơ chế tăng giá là một. Thực tế, giá thuê là điều khoản nền tảng khi giao kết, còn việc điều chỉnh giá trong quá trình thuê phải được xem xét theo nội dung hợp đồng và các quy định liên quan của pháp luật chuyên ngành.
Ý nghĩa lập pháp
Quy định này cân bằng hai lợi ích: bảo đảm quyền tự do định đoạt của các bên, đồng thời ngăn ngừa rủi ro tranh chấp khi hợp đồng viết thiếu chặt chẽ. Vì vậy, trong mọi hợp đồng thuê tài sản, điều khoản giá thuê cần được diễn đạt cụ thể, có thể kiểm chứng và nhất quán với cơ chế thanh toán để tránh phải viện đến quy tắc mặc định của luật.