Điều 314 Bộ luật dân sự 2015: Quyền của bên nhận cầm cố
Bình luận Điều 314 BLDS 2015 về quyền của bên nhận cầm cố, trọng tâm xử lý tài sản, đòi tài sản và chi phí bảo quản.
Điều 314. Quyền của bên nhận cầm cố
1. Yêu cầu người đang chiếm hữu, sử dụng trái pháp luật tài sản cầm cố trả lại tài sản đó.
2. Xử lý tài sản cầm cố theo phương thức đã thỏa thuận hoặc theo quy định của pháp luật.
3. Được cho thuê, cho mượn, khai thác công dụng tài sản cầm cố và hưởng hoa lợi, lợi tức từ tài sản cầm cố, nếu có thỏa thuận.
4. Được thanh toán chi phí hợp lý bảo quản tài sản cầm cố khi trả lại tài sản cho bên cầm cố.
Ý nghĩa của quy định
Điều 314 đặt bên nhận cầm cố vào vị trí chủ thể có quyền kiểm soát tài sản bảo đảm trong phạm vi rất xác định, nhằm bảo đảm hiệu lực thực tế của biện pháp cầm cố. Tư tưởng xuyên suốt của điều luật là cân bằng giữa quyền bảo đảm nghĩa vụ của bên nhận cầm cố và nguyên tắc tài sản cầm cố vẫn thuộc sở hữu của bên cầm cố. Vì vậy, các quyền tại điều này không phải quyền định đoạt tự do, mà là quyền gắn với mục tiêu bảo đảm và thanh toán nghĩa vụ.
Điểm cần nắm khi áp dụng
Quyền thứ nhất là quyền đòi lại tài sản từ người đang chiếm hữu, sử dụng trái pháp luật. Quyền này chỉ phát sinh khi tài sản cầm cố bị chiếm giữ không có căn cứ pháp luật, và bên nhận cầm cố có cơ sở chứng minh tình trạng cầm cố hợp pháp cũng như việc chiếm hữu, sử dụng là trái pháp luật.
Quyền thứ hai là quyền xử lý tài sản cầm cố theo phương thức đã thỏa thuận hoặc theo quy định của pháp luật. Đây là quyền trung tâm của bên nhận cầm cố khi nghĩa vụ được bảo đảm không được thực hiện đúng hạn, nhưng việc xử lý vẫn phải đi theo cơ chế đã được xác lập trước hoặc cơ chế luật định, không được tùy tiện lựa chọn cách thức bất lợi cho bên cầm cố.
Quyền thứ ba là được cho thuê, cho mượn, khai thác công dụng và hưởng hoa lợi, lợi tức từ tài sản cầm cố, nhưng chỉ khi có thỏa thuận. Điều này thể hiện rõ nguyên tắc: bên nhận cầm cố không mặc nhiên được sử dụng tài sản cầm cố, và mọi việc khai thác giá trị của tài sản đều phải có sự đồng ý của các bên.
Quyền thứ tư là được thanh toán chi phí hợp lý bảo quản tài sản cầm cố khi trả lại tài sản cho bên cầm cố. Chi phí được chấp nhận phải là chi phí cần thiết, hợp lý và có liên hệ trực tiếp với việc bảo quản tài sản; không thể đẩy sang bên cầm cố các khoản chi không phục vụ cho việc giữ gìn tài sản.
Những hiểu sai thường gặp
Một nhầm lẫn phổ biến là cho rằng bên nhận cầm cố có quyền sử dụng hoặc khai thác tài sản cầm cố mặc nhiên. Thực tế, Điều 314 chỉ cho phép khi có thỏa thuận rõ ràng, còn nguyên tắc chung là bên nhận cầm cố phải bảo quản, giữ gìn tài sản theo Điều 313 Bộ luật Dân sự 2015.
Nhầm lẫn thứ hai là coi quyền xử lý tài sản cầm cố như quyền định đoạt tuyệt đối. Trên thực tế, việc xử lý chỉ nhằm thu hồi nghĩa vụ được bảo đảm và phải tuân theo phương thức đã cam kết hoặc quy định pháp luật; nếu vượt quá phạm vi đó thì phát sinh rủi ro tranh chấp và trách nhiệm bồi thường.
Lưu ý thực tiễn
Khi soạn thảo hoặc đánh giá giao dịch cầm cố, cần làm rõ ngay từ đầu phương thức xử lý tài sản, phạm vi được khai thác tài sản, và cách xác định chi phí bảo quản. Nếu các nội dung này không được quy định rõ, tranh chấp thường tập trung vào việc có hay không có thỏa thuận, mức chi phí nào là hợp lý, và thời điểm nào được quyền xử lý tài sản. Trong thực tiễn áp dụng, Điều 314 chỉ phát huy hiệu quả khi được đọc cùng các quy định về nghĩa vụ của bên nhận cầm cố và thời điểm chấm dứt cầm cố.