Điều 242 Bộ luật dân sự 2015: Tài sản được tiêu dùng hoặc bị tiêu hủy
Bình luận Điều 242 BLDS 2015 về tài sản được tiêu dùng hoặc bị tiêu hủy và thời điểm chấm dứt quyền sở hữu.
Điều 242. Tài sản được tiêu dùng hoặc bị tiêu hủy
Khi tài sản được tiêu dùng hoặc bị tiêu hủy thì quyền sở hữu đối với tài sản đó chấm dứt.
Ý nghĩa của quy định
Điều 242 ghi nhận hệ quả pháp lý trực tiếp của việc tài sản không còn tồn tại hoặc đã bị sử dụng hết công dụng: quyền sở hữu chấm dứt. Đây là cách tiếp cận phù hợp với bản chất của quyền sở hữu, vì quyền này chỉ có thể được thực hiện trên một đối tượng tài sản cụ thể, hiện hữu.
Quy định này giúp phân định rạch ròi giữa mất tài sản do hao mòn, tiêu dùng, hư hỏng với các trường hợp chuyển giao quyền sở hữu hoặc bị xử lý bằng quyết định của cơ quan có thẩm quyền. Về mặt thực tiễn, đây là căn cứ để xác định thời điểm quyền sở hữu chấm dứt khi tài sản không còn là đối tượng của quyền nữa.
Điều kiện để áp dụng
Để áp dụng Điều 242, phải có một trong hai tình trạng: tài sản đã được tiêu dùng hoặc tài sản đã bị tiêu hủy. “Tiêu dùng” được hiểu là tài sản bị sử dụng đến mức không còn giữ nguyên trạng để tiếp tục tồn tại như một vật độc lập; còn “bị tiêu hủy” là tài sản bị phá hủy, làm mất hoàn toàn hoặc phần cốt lõi giá trị sử dụng của nó.
Điểm cần nắm là điều luật không đòi hỏi phải có một thủ tục xác lập riêng để chấm dứt quyền sở hữu. Khi tình trạng tiêu dùng hoặc tiêu hủy đã xảy ra, quyền sở hữu chấm dứt theo chính sự kiện đó.
Những hiểu nhầm thường gặp
Không nên nhầm Điều 242 với trường hợp chủ sở hữu từ bỏ tài sản hoặc chuyển quyền sở hữu cho người khác. Những trường hợp này làm chấm dứt quyền sở hữu theo căn cứ khác, còn Điều 242 chỉ đặt trọng tâm vào việc tài sản không còn vì đã bị tiêu dùng hoặc bị tiêu hủy.
Cũng không thể suy từ Điều 242 rằng mọi hư hỏng đều làm chấm dứt quyền sở hữu. Nếu tài sản chỉ bị giảm chất lượng, giảm giá trị hoặc có thể sửa chữa, quyền sở hữu vẫn còn; điều luật chỉ vận hành khi tài sản đã bị tiêu dùng hết hoặc không còn tồn tại với tư cách tài sản.
Lưu ý khi áp dụng thực tiễn
Khi giải quyết tranh chấp, cần xác định đúng thời điểm tài sản không còn, vì đó là mốc chấm dứt quyền sở hữu và là căn cứ xử lý các hệ quả tiếp theo như bồi thường thiệt hại, hoàn trả giá trị còn lại hoặc xác định trách nhiệm của bên gây ra việc tiêu hủy. Nếu tài sản bị tiêu hủy do hành vi trái pháp luật của người khác, vấn đề trọng tâm không còn là quyền sở hữu đối với tài sản đã mất mà là trách nhiệm dân sự hoặc trách nhiệm khác phát sinh.
Điều 242 vì vậy có giá trị như một quy tắc xác định giới hạn vật chất của quyền sở hữu: tài sản còn thì quyền còn, tài sản không còn thì quyền cũng chấm dứt. Đây là điểm mấu chốt cần nhớ khi áp dụng vào các tình huống liên quan đến vật tiêu hao, hàng hóa sử dụng một lần, hoặc tài sản bị phá hủy hoàn toàn.