Điều 2 Bộ luật dân sự 2015: Công nhận, tôn trọng, bảo vệ và bảo đảm quyền dân sự
Bình luận Điều 2 Bộ luật Dân sự 2015 về nguyên tắc công nhận, tôn trọng, bảo vệ và giới hạn quyền dân sự.
Điều 2. Công nhận, tôn trọng, bảo vệ và bảo đảm quyền dân sự
1. Ở nước Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam, các quyền dân sự được công nhận, tôn trọng, bảo vệ và bảo đảm theo Hiến pháp và pháp luật.
2. Quyền dân sự chỉ có thể bị hạn chế theo quy định của luật trong trường hợp cần thiết vì lý do quốc phòng, an ninh quốc gia, trật tự, an toàn xã hội, đạo đức xã hội, sức khỏe của cộng đồng.
Ý nghĩa của Điều 2
Điều 2 không tạo ra một quyền dân sự riêng lẻ, mà đặt ra nguyên tắc hiến định - lập pháp cho toàn bộ chế định dân sự. Nhà nước không chỉ “ghi nhận” quyền dân sự mà còn có trách nhiệm tôn trọng, bảo vệ và bảo đảm để quyền đó có thể được thực hiện trên thực tế. Vì vậy, điều luật này là điểm tựa để giải thích các quy định khác theo hướng bảo vệ quyền, lợi ích hợp pháp của cá nhân, pháp nhân.
Trọng tâm cần nắm
Điểm cốt lõi của Điều 2 là: quyền dân sự chỉ có giá trị thực sự khi được bảo vệ bằng cơ chế pháp luật. Khi áp dụng, cần hiểu rằng mọi hạn chế quyền đều phải có căn cứ pháp luật rõ ràng, không thể tùy tiện từ thói quen quản lý, quyết định hành chính đơn lẻ hay suy diễn chủ quan. Đây là biểu hiện của nguyên tắc tôn trọng quyền, đồng thời bảo đảm tính an toàn pháp lý cho giao lưu dân sự.
Điều kiện để hạn chế quyền dân sự
Việc hạn chế quyền dân sự chỉ được chấp nhận khi đồng thời đáp ứng hai yêu cầu: phải do luật quy định và phải thật sự cần thiết. Mục đích hạn chế cũng bị giới hạn trong các lý do được liệt kê như quốc phòng, an ninh quốc gia, trật tự, an toàn xã hội, đạo đức xã hội và sức khỏe cộng đồng. Vì vậy, mọi cách áp dụng mở rộng ngoài các căn cứ này đều không phù hợp với tinh thần của Điều 2.
Những hiểu sai thường gặp
Một nhầm lẫn phổ biến là cho rằng cơ quan, tổ chức có thể đặt ra bất kỳ giới hạn nào nếu cho rằng “cần quản lý”. Điều 2 bác bỏ cách hiểu đó vì quyền dân sự chỉ bị hạn chế theo quy định của luật, không phải chỉ bằng văn bản nội bộ hoặc mệnh lệnh hành chính. Nhầm lẫn khác là coi việc bảo vệ quyền dân sự chỉ là nhiệm vụ của tòa án; trên thực tế, đây là nghĩa vụ xuyên suốt của toàn bộ hệ thống công quyền và cũng là căn cứ để các chủ thể dân sự tự bảo vệ quyền của mình bằng các biện pháp pháp lý phù hợp.
Giá trị áp dụng trong thực tiễn
Khi giải quyết tranh chấp hoặc đánh giá tính hợp pháp của một hành vi, Điều 2 là nền tảng để xác định cách hiểu ưu tiên bảo vệ quyền dân sự hợp pháp. Nếu có quy định hạn chế quyền, cần kiểm tra chặt chẽ tính hợp hiến, hợp pháp và tính cần thiết của quy định đó. Trong thực tiễn tố tụng và tư vấn, điều luật này thường được dùng để phản bác các biện pháp hạn chế quyền không có căn cứ rõ ràng hoặc vượt quá mục đích công cộng cho phép.