Điều 148 Bộ luật dân sự 2015: Kết thúc thời hạn
Bình luận Điều 148 Bộ luật Dân sự 2015 về cách xác định thời điểm kết thúc thời hạn, quy tắc ngày nghỉ và mốc 24 giờ.
Điều 148. Kết thúc thời hạn
1. Khi thời hạn tính bằng ngày thì thời hạn kết thúc tại thời điểm kết thúc ngày cuối cùng của thời hạn.
2. Khi thời hạn tính bằng tuần thì thời hạn kết thúc tại thời điểm kết thúc ngày tương ứng của tuần cuối cùng của thời hạn.
3. Khi thời hạn tính bằng tháng thì thời hạn kết thúc tại thời điểm kết thúc ngày tương ứng của tháng cuối cùng của thời hạn; nếu tháng kết thúc thời hạn không có ngày tương ứng thì thời hạn kết thúc vào ngày cuối cùng của tháng đó.
4. Khi thời hạn tính bằng năm thì thời hạn kết thúc tại thời điểm kết thúc ngày, tháng tương ứng của năm cuối cùng của thời hạn.
5. Khi ngày cuối cùng của thời hạn là ngày nghỉ cuối tuần hoặc ngày nghỉ lễ thì thời hạn kết thúc tại thời điểm kết thúc ngày làm việc tiếp theo ngày nghỉ đó.
6. Thời điểm kết thúc ngày cuối cùng của thời hạn vào lúc hai mươi tư giờ của ngày đó.
Trọng tâm của quy định
Điều 148 Bộ luật Dân sự 2015 không tạo ra một thời hạn mới, mà cung cấp phương pháp xác định thời điểm kết thúc của thời hạn đã được ấn định trước đó. Đây là quy tắc kỹ thuật nhưng có ý nghĩa quyết định trong thực tiễn, vì chỉ cần xác định sai một ngày, một tháng hoặc một mốc 24 giờ là hậu quả pháp lý có thể thay đổi hoàn toàn. Quy định này bảo đảm tính thống nhất, dễ áp dụng và hạn chế tranh chấp về việc đã “hết hạn” hay chưa.
Khi nào áp dụng
Điều luật được kích hoạt khi thời hạn được xác định theo đơn vị ngày, tuần, tháng hoặc năm. Cách tính không phụ thuộc vào tên gọi của nghĩa vụ hay quyền, mà phụ thuộc vào việc văn bản, thỏa thuận, hoặc quy định pháp luật đã ấn định thời hạn theo đơn vị nào. Vì vậy, muốn áp dụng đúng phải xác định trước loại thời hạn, ngày bắt đầu tính và sự kiện làm phát sinh thời hạn.
Điểm cần nắm khi áp dụng
Với thời hạn tính bằng ngày, mốc kết thúc là cuối ngày cuối cùng của thời hạn; với tuần, là cuối ngày tương ứng của tuần cuối; với tháng, là ngày tương ứng của tháng cuối, còn với năm là ngày, tháng tương ứng của năm cuối. Trường hợp tháng cuối không có ngày tương ứng, thời hạn dừng ở ngày cuối cùng của tháng đó. Đây là điểm rất dễ nhầm trong thực tiễn, nhất là khi xử lý các mốc rơi vào tháng ngắn như tháng 2 hoặc các giao dịch phát sinh vào ngày 29, 30, 31.
Quy tắc về ngày nghỉ
Nếu ngày cuối cùng của thời hạn rơi vào ngày nghỉ cuối tuần hoặc ngày lễ thì thời hạn được kéo sang hết ngày làm việc tiếp theo. Quy tắc này thể hiện tinh thần bảo vệ khả năng thực hiện quyền, nghĩa vụ một cách thực tế, tránh việc đương sự bị bất lợi chỉ vì ngày chót rơi vào thời điểm cơ quan, tổ chức không làm việc. Khi áp dụng, cần kiểm tra cả lịch nghỉ lễ và lịch làm việc cụ thể của cơ quan có thẩm quyền liên quan.
Mốc 24 giờ
Điều 148 xác định ngày cuối cùng kết thúc vào 24 giờ, tức là hết cả ngày đó mới chấm dứt thời hạn. Cách hiểu đúng là người có quyền vẫn còn thời gian thực hiện cho đến hết ngày cuối cùng, chứ không phải hết từ đầu ngày đó. Nhầm lẫn phổ biến là coi thời hạn chấm dứt vào 0 giờ của ngày cuối cùng, dẫn đến việc xác định sai thời điểm muộn hay đúng hạn.
Lưu ý thực tiễn
Quy định này thường đi kèm với các điều khoản về bắt đầu thời hạn, nên không thể chỉ nhìn vào Điều 148 mà bỏ qua mốc khởi tính. Trong hồ sơ tranh chấp, cần đối chiếu đồng thời văn bản thỏa thuận, quy định chuyên ngành và quy tắc của Bộ luật Dân sự để xác định chính xác thời điểm hết hạn. Đây là căn cứ quan trọng để đánh giá hiệu lực của việc nộp đơn, thanh toán, thông báo, khiếu nại, hoặc thực hiện một nghĩa vụ đúng hạn.