Điều 109 Bộ luật dân sự 2015: Hoa lợi, lợi tức
Bình luận Điều 109 BLDS 2015 về hoa lợi, lợi tức: cách phân biệt, ý nghĩa áp dụng và lưu ý thực tiễn.
Điều 109. Hoa lợi, lợi tức
1. Hoa lợi là sản vật tự nhiên mà tài sản mang lại.
2. Lợi tức là khoản lợi thu được từ việc khai thác tài sản.
Trọng tâm của điều luật
Điều 109 không chỉ mang tính định nghĩa mà còn là điểm xuất phát để áp dụng hàng loạt quy định khác về chiếm hữu, sử dụng, định đoạt tài sản, hoàn trả tài sản và xác định tài sản chung, tài sản riêng. Bộ luật Dân sự 2015 phân biệt rõ nguồn gốc phát sinh: hoa lợi là sản vật tự nhiên mà tài sản mang lại, còn lợi tức là khoản lợi thu được từ việc khai thác tài sản.
Cách thiết kế này cho thấy nhà làm luật ưu tiên tiêu chí nguồn gốc hình thành thay vì hình thức biểu hiện bên ngoài. Nhờ đó, khi giải quyết tranh chấp, cơ quan áp dụng pháp luật có căn cứ để xác định phần giá trị phát sinh từ tài sản gốc thuộc loại nào, từ đó xử lý quyền sở hữu và trách nhiệm liên quan một cách thống nhất.
Phân biệt để áp dụng đúng
Điểm cần nắm là hoa lợi gắn với sự phát sinh tự nhiên từ tài sản, còn lợi tức gắn với việc khai thác tài sản bằng hành vi có chủ đích. Ví dụ điển hình của hoa lợi là con non, trứng, quả, sản vật thu hoạch từ cây trồng; còn lợi tức thường là tiền thuê, tiền lãi, khoản thu từ cho vay, cho thuê hoặc khai thác công dụng tài sản.
Trong thực tiễn, nhiều trường hợp nhầm lẫn giữa kết quả sinh ra từ tài sản và khoản thu do sử dụng tài sản. Sự nhầm lẫn này dẫn đến xác định sai chủ thể có quyền hưởng, nhất là khi tài sản đang trong tình trạng tranh chấp, bị chiếm hữu không có căn cứ pháp luật hoặc được dùng làm tài sản chung trong quan hệ hôn nhân.
Điều kiện để phát sinh việc áp dụng
Muốn áp dụng Điều 109, trước hết phải có một tài sản gốc làm nền tảng phát sinh giá trị mới. Sau đó cần xác định phần phát sinh ấy có phải là kết quả tự nhiên hay kết quả từ hoạt động khai thác tài sản. Chỉ khi xác định đúng bản chất phát sinh mới có thể chuyển sang các quy định tiếp theo về quyền sở hữu, hoàn trả hoặc phân chia.
Vì vậy, Điều 109 thường không đứng độc lập trong tranh chấp, mà được dùng như một điều khoản định danh để “mở khóa” các quy phạm khác của Bộ luật Dân sự. Đây là điều luật ngắn nhưng có vai trò kỹ thuật pháp lý rất rõ.
Lưu ý khi xử lý thực tế
Không phải mọi khoản thu liên quan đến tài sản đều là lợi tức, và không phải mọi vật sinh ra từ tài sản đều có thể coi là hoa lợi nếu không xuất phát từ quy luật tự nhiên của tài sản đó. Khi xử lý hồ sơ, cần nhìn vào bản chất hình thành của phần phát sinh, không chỉ nhìn vào cách gọi của các bên.
Trong các quan hệ có yếu tố chuyển giao, chiếm hữu hoặc hôn nhân, việc xác định đúng hoa lợi và lợi tức ảnh hưởng trực tiếp đến quyền sở hữu và nghĩa vụ hoàn trả. Do đó, Điều 109 cần được đọc cùng với các quy định liên quan trong Bộ luật Dân sự 2015 để tránh áp dụng tách rời, dẫn đến sai bản chất pháp lý.