Điều 107 Bộ luật dân sự 2015: Bất động sản và động sản
Bình luận Điều 107 BLDS 2015 về phân loại bất động sản và động sản, trọng tâm áp dụng, hiểu sai thường gặp và lưu ý thực tiễn.
Điều 107. Bất động sản và động sản
1. Bất động sản bao gồm:
a) Đất đai;
b) Nhà, công trình xây dựng gắn liền với đất đai;
c) Tài sản khác gắn liền với đất đai, nhà, công trình xây dựng;
d) Tài sản khác theo quy định của pháp luật.
2. Động sản là những tài sản không phải là bất động sản.
Ý nghĩa của quy định
Điều 107 không chỉ là điều khoản định nghĩa mà còn là điểm xuất phát để xác định chế độ pháp lý của tài sản. Việc phân loại đúng bất động sản và động sản ảnh hưởng trực tiếp đến đăng ký quyền, hình thức giao dịch, phương thức chuyển giao và xử lý tranh chấp. BLDS 2015 kế thừa cách tiếp cận truyền thống, lấy tiêu chí gắn với đất đai và khả năng di dời làm trục phân biệt cơ bản.
Điểm cần nắm khi áp dụng
Nhóm bất động sản được liệt kê theo hướng mở, gồm đất đai; nhà, công trình xây dựng gắn liền với đất; tài sản khác gắn liền với đất, nhà, công trình xây dựng; và tài sản khác do pháp luật quy định. Cách liệt kê này cho thấy không phải mọi tài sản gắn với đất đều đương nhiên là bất động sản, mà phải xem xét tính gắn kết thực tế và quy định chuyên ngành liên quan. Khoản 2 thiết lập quy tắc loại trừ: tài sản không thuộc bất động sản thì là động sản.
Điều kiện để xác định đúng loại tài sản
Khi xem xét một tài sản có phải bất động sản hay không, cần xác định trước hết tài sản đó có thuộc các nhóm được nêu tại khoản 1 hay không. Nếu là tài sản gắn liền với đất, nhà, công trình xây dựng, phải đánh giá mức độ gắn kết về mặt vật lý và pháp lý, đặc biệt trong trường hợp có thể tháo dỡ, di chuyển mà không làm thay đổi bản chất tài sản. Trường hợp pháp luật chuyên ngành có quy định riêng, quy định đó cần được đối chiếu để xác định chính xác tính chất bất động sản.
Những hiểu sai thường gặp
Hiểu nhầm phổ biến là cho rằng bất cứ tài sản nào có giá trị lớn hoặc khó di chuyển đều là bất động sản. Thực tế, tiêu chí quyết định không nằm ở giá trị mà ở tính chất pháp lý của tài sản. Một sai lầm khác là đồng nhất mọi tài sản nằm trên đất với bất động sản, trong khi nhiều tài sản chỉ là động sản được đặt, lắp, hay tạm thời gắn tại một vị trí nhất định. Cũng cần tránh hiểu rằng danh mục tại khoản 1 là khép kín hoàn toàn, vì điểm d cho phép pháp luật chuyên ngành bổ sung các tài sản khác.
Lưu ý thực tiễn
Khi xử lý giao dịch, trước tiên phải xác định đúng loại tài sản để áp dụng đúng quy định về hình thức, đăng ký và chuyển quyền. Với bất động sản, yếu tố đăng ký và hồ sơ pháp lý thường mang tính quyết định cao hơn so với động sản. Trong tranh chấp, việc phân loại sai có thể dẫn đến áp dụng nhầm quy định về hiệu lực giao dịch, quyền sở hữu hoặc trách nhiệm bồi thường.